861 từ
An Minh quận chúa đặt rất nhiều kỳ vọng vào Lăng Phong bởi vì anh là một người có đạo đức và rất chăm chỉ. Bản tính Lăng Phong cũng rất nhẹ nhàng và ung dung tự tại nên quận chúa quyết định dạy cho anh Hoang Cầm, vừa hay cô mới đánh bại được tướng khổng địch và lấy được cây đàn tranh làm bằng băng tuyết ngàn năm của hắn. Hoang Cầm là khúc ca hoang dã, nó không có tiết tấu cụ thể nhưng khi vận công sử dụng thì từng giai điệu vang lên sẽ gây chói tai dẫn đến điếc hoặc lũng màn nhĩ, thậm chí là xuất huyết dẫn đến chết người. Khi luyện pháp thuật, những tia băng sẽ phóng ra xuyên tim đối thủ, khiến cho họ chỉ có con đường chết mà thôi.
Vừa vào đến cửa của Phủ Thiên Vân, quận chúa đã bay lên trên mái phủ và ngồi đó gãy đàn, tiếng đàn ban đầu rất du dương, nghe êm tai, nhạc điệu nhẹ nhàng khiến cho ai nghe nó cũng cảm thấy hân hoan, trong người tự nhiên sẽ nhập tràn sự vui vẻ và hạnh phúc. Nghe được thứ âm thanh hay, Lăng Phong liền mở cửa để ra ngoài xem, anh nhìn xung quanh thì không thấy ai hết, nhưng mà tiếng nhạc đó vẫn ở đấy rất gần với anh, nó êm tai, nghe hay đến mức những con bướm cũng phải bay lại để thưởng thức cùng. Và rồi đột nhiên tiếng gãy đàn càng lúc càng mạnh và nhanh hơn, thứ âm thanh êm tai lúc nãy đã biến thành những mũi tên băng đang bay thẳng vào người Lăng Phong. Anh biến ra kiếm của mình để ngăn chặn, mũi tên băng càng lúc càng nhiều hơn, thật ra nó không phải là vấn đề đáng lo ngại nhưng thứ âm thanh chói tai đó chính là trở ngại lớn nhất. Sau khi thấy Lăng Phong sắp chịu không nỗi nữa mà khuỵ xuống, lúc này quận chúa mới thu hồi đàn lại và bay từ trên mái phủ xuống như một nàng tiên, nhẹ nhàng đáp đất.
"Huynh thấy màn biểu diễn lúc nãy thế nào?" Quận chúa đi lại giơ tay ra cho Lăng Phong bám vào mà đứng dậy.
"Thì ra là muội à, bái kiến quận chúa An Minh." Lăng Phong thở phào.
"Không cần đa lễ, ta cho phép huynh sau này gặp ta không cần phải hành lễ như vậy." Quận chúa thu đàn lại và từ tốn ngồi xuống bàn thưởng thức trà như một thói quen.
"Âm thanh lúc nãy là gì vậy? Ban đầu nghe rất hay nhưng thật khiến con người ta phát sợ." Lăng Phong thích thú tò mò.
Quận chúa biến ra cây đàn băng để trên bàn: "Đây là cây đàn được làm bằng băng tuyết ngàn năm, độc nhất vô nhị của Khổng tướng quân."
"Khổng tướng quân? Ông ấy chẳng phải là người đứng đầu của tộc Cầm Thị sao?" Tính ra tên Lăng Phong này biết cũng không ít, hắn rất chăm chỉ, quận chúa cho rằng chắc đọc sách nhiều nên biết cũng không có gì quá bất ngờ.
"Phải, ông ấy đứng lên làm phản cho nên Thiên đế cử ta đi thu phục ông ấy, Khổng tướng quân được đem về nhốt trong Thiên lao rồi, ta lấy được đàn của ông ấy cho nên mang về tặng cho huynh đấy." Quận chúa nở mũi trước thành quả của mình.
"Đa tạ quận chúa." Lăng Phong cúi đầu nhẹ một cái.
"Huynh cứ cầm lấy mà xài đi, từ từ ta sẽ dạy huynh cách biến nó thành vũ khí, rồi sẽ quen thôi, cá trong ao thế nào rồi huynh có cho nó ăn mỗi ngày không?" Quận chúa đột nhiên thay đổi chủ đề, cô đã chiến đấu mấy ngày nay rồi cho nên khi chiến thắng trở về quận chúa không muốn nhắc gì đến binh khí nữa. Cô đi lại ao cá nhỏ lúc trước biến nó trở nên rộng hơn và đem cả thác nước bên An Hoa điện di chuyển qua bên này, chẳng mấy chốc một góc khuôn viên của Phủ Thiên Vân trở nên thơ mộng và vô cùng xinh đẹp.
Bỗng nhiên có tiếng đàn vang lên, quận chúa giật mình quay người lại thì thấy Lăng Phong đang dùng chính cây đàn băng mà cô tặng để chơi nhạc, tiếng gãy đàn du dương thật khiến cho lòng người nhẹ nhàng, xua đi hết bao nhiêu lo âu, muộn phiền. An Minh thấy vậy thích thú tận hưởng: "Huynh vừa biết đánh kiếm vừa biết nấu ăn, bây giờ lại biết cả gãy đàn nữa, có chuyện gì trên đời này mà huynh không biết làm không Lăng Phong?"
Hắn từ tốn đáp đương nhiên là có rồi, cho dù luyện Tiên khí thì hắn cũng chỉ là một học sĩ bình thường của Thiên An Môn. Đâu thể nào sánh với thân thế ngọc ngà của quận chúa hay Thiên đế được.