MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTa Vì Nàng Mà Từ Bỏ Tất CảChương 6: Bước đầu công nhận

Ta Vì Nàng Mà Từ Bỏ Tất Cả

Chương 6: Bước đầu công nhận

1,813 từ

Thiên đế vỗ tay cắt ngang màn trình diễn hăng say của quận chúa: "Đẹp." Thiên hậu khoác tay Thiên đế cùng nhau bước vào trong An Hoa điện. Cả Lăng Phong và An Minh đều bất ngờ trước sự ghé thăm không lường trước này, cô nàng có đôi chút ngại ngùng vì đây là lần đầu tiên hai người thân của cô thấy được một hình ảnh khác trong con người kiên cường của quận chúa.

"Bái kiến Thiên đế, Thiên hậu." Lăng Phong cất đàn, quỳ xuống.

"Có vẻ như hai người rất thân với nhau, hiếm thấy ai thân được với quận chúa như vậy mà lại còn là nam nhân nữa." Thiên hậu thắc mắc nhưng nét mặt lại vô cùng phấn khởi.

"Lăng Phong chỉ là một học sĩ của Thiên An Môn, được quận chúa để ý đến quả thật là một điều may mắn đối với tiểu tiên." Cả Thiên đế, Thiên hậu và quận chúa đã ngồi xuống bàn, chỉ còn mình Lăng Phong vẫn đứng khép nép chấp tay ra phía trước, hắn tự nhận biết thân phận của hắn nên không dám ngồi cùng khi chưa có được sự đồng ý.

"Người mà được An Minh để ý, ta tin chắc cũng là một người tài, Chiến thần từng nói khi nào duyên đến tự ắt sẽ có người xứng đáng với An Minh, lần này chắc duyên đến thật rồi." Thiên đế gật gù, uống nhẹ tách trà do quận chúa rót.

"Đa tạ Thiên đế khen ngợi, Lăng Phong không dám nhận, tiểu tiên còn phải học hỏi ở quận chúa rất nhiều." Lăng Phong là một chàng trai nho nhã, lại rất biết khiêm tốn, điều này rất đáng khen, Thiên hậu dường như khá hài lòng về hắn.

Lúc này Thiên đế mới chất vấn quận chúa, dạo gần đây ông nghe mọi người cứ bàn ra bàn vô chuyện Phủ Thiên Vân này lúc nào cũng vui vẻ, có người đàn, người múa, có rượu và cảnh đẹp như thế, sao An Minh quận chúa lại không mời người anh trai này đến thưởng thức chứ? Nhưng An Minh cũng đính chính lại rằng do Thiên đế lúc nào cũng bận chuyện chính sự và cố ý lãng tránh sang một vấn đề: "Muội chỉ là đang luyện Hoang Cầm cho Lăng Phong, lâu lâu có nhã ý nên múa vài điệu nhạc thôi, huynh và chị dâu thừa biết muội không có năng khiếu mà."

"Riêng ta thì lại cảm thấy từ lúc ở trong Thiên An Môn đến giờ, quận chúa là người đầu tiên ta thấy múa đẹp nhất." Lăng Phong mỉm cười nhìn chằm chằm vào An Minh, tên này cũng biết nịnh hót dữ thần.

Thiên đế và Thiên hậu đều nhận ra được tâm tư của hai người nhưng bởi vì bản tính của An Minh quá cứng rắn cho nên nàng chưa chấp nhận được sự thay đổi này. Để đẩy chiếc thuyền tình yêu này ra khơi, Thiên đế bèn ra lệnh cho hai người họ yến tiệc ba ngày nữa, ông sẽ giao tiết mục âm nhạc này lại cho quận chúa và không quên căn dặn thể hiện cho tốt vào. Thiên đế nói xong thì nắm tay Thiên hậu rời đi trong sự vui vẻ, tràn ngập hạnh phúc. Cảm xúc của An Minh sau khi được giao cho một nhiệm vụ bất đắc dĩ này thì không biết mình nên vui hay nên buồn đây.

"Cung tiễn Thiên đế và Thiên hậu." Lăng Phong ngạc nhiên khi thấy An Minh cứ nhìn mãi về hướng cửa ra vào.

Có lẽ vì nàng ngưỡng mộ tình cảm của đại ca và chị dâu của nàng, tuy đã lấy nhau rất nhiều năm nhưng họ vẫn như đôi uyên ương chỉ vừa mới cưới hôm qua vậy. Đó là một sự ngưỡng mộ, một sự khao khát mà nàng mong có được. Nhưng chính vì sự lựa chọn ban đầu của nàng, nàng tự tạo cho mình một vỏ bọc mạnh mẽ, kiên cường, hình ảnh quận chúa mà mọi người biết chính là một nữ Chiến thần, có sức mạnh vô biên, sở hữu pháp thuật, pháp khí uy lực và là người thống lĩnh binh lính, luôn tiên phong dẫn đầu trong mọi trận chiến. Chính vì trách nhiệm, trọng trách quá lớn, đây cũng là sự lo lắng trong lòng của Thiên hậu và cũng là sự ngưỡng mộ mà Thiên đế dành cho muội muội của mình. Trong lòng quận chúa lúc này một nửa vui mừng vì đại ca và chị dâu luôn hòa thuận, một nửa lại tự cười cho chính bản thân của mình không thể có được một người ở bên cạnh hoàn hảo giống như vậy.

Lăng Phong thấy thế liền đi lại nắm lấy tay của An Minh khiến cô giật mình quay sang nhìn hắn. Hắn động viên cô bằng cách tự kể về cuộc đời của mình, từ trước đến giờ Lăng Phong luôn sống trong cô đơn, bạn bè ở Thiên An Môn tuy nhiều nhưng để nói thân thiết thì không lấy một người nào, quận chúa là người đầu tiên cho hắn cảm giác muốn trở thành người đồng hành nhất, hắn luôn muốn hỏi cô tại sao cô lại tốt với hắn quá như vậy? Quận chúa chịu làm bạn với hắn, cho hắn chỗ ở còn chỉ dạy pháp thuật cho hắn, hắn thật sự không biết lý do đằng sau những việc làm của quận chúa là gì.

Quận chúa biết Lăng Phong luôn so sánh thân phận giữa hai người bọn họ, nhưng mà quả thật trước khi có Chiến thần, quận chúa cũng giống như hắn thôi, chỉ là từ khi đến Thiên An Môn làm đồ đệ cô ấy mới tìm được chân lý để sống, người không có huyết mạch của Tiên đế như Thượng thần mà còn xả thân vì Thiên đế thì quận lại là người mang huyết mạch của Tiên đế sao có thể đứng trơ mắt khi có chuyện gì xảy ra được chứ, quận chúa đã từng nói xem như bọn họ có duyên khi ở dưới hạ giới với lại Lăng Phong là người chịu học thì sao cô lại từ chối dạy cho hắn.

An Minh quận chúa đã từng nói sẽ bảo vệ cho Lăng Phong nhưng ở trong Thiên cung này người nào cũng tranh đấu cho chức vị cao nhất, cô lại thường xuyên ra chiến trường cho nên không biết cái chết sẽ đến bất cứ lúc nào, nếu quả thật có ngày đó thì ai sẽ bảo vệ cho hắn khi không còn cô nữa? Vì thế mà Lăng Phong phải tự học cách bảo vệ bản thân của mình thôi, quận chúa không có ý chê kiếm pháp của Lăng Phong, nhưng nếu có thêm pháp khí bên mình và biết một chút pháp thuật thì chẳng phải tốt hơn sao?

Khắp Thiên giới đều biết An Minh quận chúa là người mạnh mẽ nhưng Lăng Phong lại thấy cô rất dịu dàng, khi ở dưới hạ giới chính sự hồn nhiên, ngây thơ của cô đã khiến tim hắn rung động, hắn cũng mong An Minh quận chúa vẫn sẽ luôn giữ được nụ cười trên môi giống như cái cách mà cô múa dưới âm nhạc của hắn vậy, tuy võ công của hắn không so được với quận chúa nhưng chỉ cần hắn còn sống hắn sẽ bảo vệ cô đến hơi thở cuối cùng. Lăng Phong thể hiện sự quyết tâm qua ánh mắt của mình khi vừa nắm tay vừa nhìn thẳng vào mắt của An Minh.

Quận chúa bắt đầu suy nghĩ những lời của Lăng Phong, đêm đó khi trở về An Hoa điện, cô vẫn không tài nào ngủ được. Nhớ về những hình ảnh cùng đàn, cùng múa, cùng học võ, cùng uống rượu khiến An Minh bất giác mỉm cười, đúng thật những lời nói động lòng người ấy rất đáng để suy ngẫm, từ trước đến giờ quận chúa nhận được rất nhiều lời tỏ tình nhưng lần này cô đã để tâm và suy nghĩ rất lâu chứ không phớt lờ như những lần trước nữa. Bầu trời đêm hôm nay gió hiu hiu lạnh, thời tiết đã vào đông, các cung nữ đều đã mang áo lông đến nhưng quận chúa vẫn chưa mặc vào. Đúng lúc từ ở phía sau có người choàng chiếc áo lông ấm áp cho cô, quận chúa bất ngờ, "Giờ này sao huynh còn ở đây?"

"Ta không ngủ được nên mới đi dạo thì gặp muội ngồi ở đây, đông đến mặc thêm áo vào nếu không sẽ bị cảm lạnh đó." Lăng Phong biến ra một bình rượu và hai chiếc chum nhỏ, hắn rót cho mình một ly và cho quận chúa một ly.

Sự xuất hiện của Lăng Phong ở đây làm quận chúa rất ngạc nhiên, tại sao hắn lại có thể qua được lính canh gác chứ. Quận chúa bất ngờ khi biết được Lăng Phong cố ý lẻn vào lúc họ không để ý.

"Mấy cái tên này lại lười biếng nữa rồi, ta phải dạy dỗ lại bọn họ mới được." Từng câu chữ thì rất có trọng lượng nhưng giọng điệu của quận chúa lại vô cùng nhẹ nhàng.

"Muội đừng trách họ, chỉ vì ta quá nhớ muội cho nên mới cố ý lẻn vào thôi." Lăng Phong nói xong thì uống một hơi hết ly rượu đang cầm trên tay.

"Nhớ muội?" An Minh ngạc nhiên quay sang nhìn Lăng Phong.

Ngay từ đầu Lăng Phong đã nói rồi, mục đích của hắn chính là khiến An Minh trở thành tân nương của hắn thêm một lần nữa, hắn biết cô rất ngưỡng mộ tình cảm giữa Thiên đế và Thiên hậu, hắn cũng rất ngưỡng mộ họ nhưng hắn có mặt ở đây cũng chính là khiến cho người khác ngưỡng mộ quận chúa giống như vậy, quận chúa không những là một nữ anh hùng của mọi người mà cô cũng sẽ là một nữ anh hùng ở trong lòng của hắn, hắn không biết ở ngoài kia quận chúa mạnh mẽ, kiên cường như thế nào nhưng khi ở bên cạnh của Lăng Phong, An Minh quận chúa cứ cho phép bản thân của mình được yếu đuối đi, hắn sẽ làm chỗ dựa vững chắc cho cô.

An Minh mỉm cười nắm tay nhìn vào mắt của Lăng Phong: "Cảm ơn huynh, nói chuyện với huynh, muội thật sự cảm thấy rất nhẹ nhõm, không phải muội cứng đầu hay khó chịu gì mà chỉ là muội sợ."