MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTác Phẩm Của Cha DượngChương 1

Tác Phẩm Của Cha Dượng

Chương 1

821 từ · ~5 phút đọc

Tiếng mưa rỉ rả bên ngoài hiên căn biệt thự cổ mang kiến trúc Pháp khiến bầu không khí thêm phần đặc quánh. Bên trong, mùi gỗ xá xị cũ kỹ trộn lẫn với mùi nhũ hương ngào ngạt từ những vòng hoa chúc tụng vừa được đưa đến chiều nay. Hôm nay là ngày vui của mẹ, nhưng đối với Hạ Lam, nó giống như một buổi lễ tống tiễn sự tự do cuối cùng của cô.

Lam đứng dựa lưng vào khung cửa sổ ở hành lang tầng hai, đôi mắt vô hồn nhìn xuống sân vườn dưới ánh đèn vàng mờ đục. Cô vẫn mặc nguyên chiếc váy lụa hai dây màu đen – trang phục mà cô đã chọn mặc đến lễ cưới để đối nghịch với màu trắng tinh khôi của mẹ. Sự nổi loạn ngấm ngầm ấy chẳng ai buồn để tâm, hoặc có lẽ, người ta đang mải mê chúc tụng người đàn ông vừa chính thức trở thành chủ nhân của ngôi nhà này.

Trần Thế Duy.

Cái tên đó cứ vang lên trong đầu cô như một nhịp gõ đều đặn của chiếc đồng hồ quả lắc dưới sảnh. Ba mươi sáu tuổi, một nghệ sĩ phục chế đồ cổ có tiếng với phong thái trầm mặc đến mức lạnh lùng. Lam chưa từng thấy anh cười, ngay cả khi anh trao nhẫn cho mẹ cô trước mặt quan khách. Ánh mắt anh sâu hun hút, giống như những bức tranh dầu bám bụi mà anh thường dành hàng giờ để tỉ mẩn gỡ bỏ từng lớp thời gian.

Tiếng lạch cạch từ phía cầu thang cắt đứt dòng suy nghĩ của Lam. Cô quay đầu lại, hơi thở bỗng chốc khựng lại giữa lồng ngực.

Thế Duy đang đi tới. Anh đã cởi bỏ chiếc áo vest bên ngoài, chỉ còn lại áo sơ mi trắng được mở hai cúc trên cùng, tay áo xắn cao lộ ra cổ tay rắn rỏi và những đường gân xanh ẩn hiện. Anh không nhìn cô, bước đi khoan thai nhưng mang theo một áp lực vô hình khiến hành lang vốn rộng thênh thang bỗng trở nên chật chội.

Khi đi ngang qua Lam, Duy dừng lại. Anh không quay hẳn người sang, nhưng hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh cùng mùi thuốc lá nhè nhẹ lẫn với mùi tinh dầu thông đặc trưng khiến da gà trên cánh tay Lam khẽ nổi lên.

"Sao chưa ngủ?" Giọng anh trầm thấp, không có vẻ gì là hỏi thăm, giống như một sự thẩm vấn điềm tĩnh.

Lam siết chặt tay vào thành cửa sổ, cố giữ giọng mình thật dửng dưng: "Nhà của tôi, tôi muốn ngủ lúc nào là quyền của tôi. Chẳng phải bây giờ chú nên ở trong phòng với mẹ tôi sao?"

Thế Duy khẽ nghiêng đầu. Dưới ánh đèn hành lang vàng vọt, gọng kính cận mỏng manh phản chiếu một tia sáng lạnh lẽo, che khuất đôi đồng tử đang tối sầm lại. Anh tiến thêm một bước, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn tính bằng gang tay. Lam bất giác lùi lại, lưng đập sát vào cửa kính lạnh buốt.

"Em có vẻ rất ghét tôi?" Duy nói, hơi thở anh phả lên trán cô, nóng hổi và đầy tính xâm chiếm.

"Đúng. Tôi ghét tất cả những ai cố tình bước chân vào ngôi nhà này để thay thế ba tôi." Lam ngước lên, đôi mắt múa đương đại của cô rực lên sự bướng bỉnh, nhưng nhịp tim phản chủ đang đập thình thịch sau lớp vải lụa mỏng manh đã tố cáo sự hoảng loạn của cô.

Thế Duy không giận. Anh đưa bàn tay dài, thon gầy – đôi bàn tay có thể hồi sinh những món đồ cổ nát vụn – chạm nhẹ vào lọn tóc đang xõa trên vai Lam. Ngón tay anh lạnh, nhưng sự đụng chạm ấy lại giống như một luồng điện chạy dọc sống lưng cô.

"Thế thì hãy làm quen với sự hiện diện của tôi đi." Anh cúi xuống, môi suýt chạm vào vành tai đang đỏ bừng của cô, thì thầm bằng tông giọng chỉ đủ hai người nghe thấy: "Vì từ nay về sau, bóng tối của tôi sẽ phủ lên cả ngôi nhà này... và cả em nữa, Hạ Lam."

Nói rồi, anh lùi lại, xoay người đi về phía phòng ngủ chính mà không ngoảnh đầu nhìn lấy một lần. Lam đứng đó, đôi chân như nhũn ra. Cô nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của người cha dượng, cảm giác như một chiếc bẫy tinh vi đã bắt đầu khép lại ngay trong đêm tân hôn của mẹ mình.

Đêm đó, Lam không ngủ được. Mỗi tiếng động nhỏ từ căn phòng phía cuối hành lang đều khiến cô giật mình, run rẩy trong sự tội lỗi và một thứ cảm xúc kỳ lạ mà cô chưa từng biết tên.