Ánh nắng buổi sớm xuyên qua những tán cây cổ thụ, hắt lên sàn gỗ những mảng sáng tối đan xen. Hạ Lam thức dậy với đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Cả đêm qua, tiếng mưa và cả tiếng bước chân trầm đục của Thế Duy ở hành lang cứ ám ảnh cô trong những giấc mơ chập chờn.
Lam bước xuống cầu thang, cố tình kéo lê đôi dép đi trong nhà để phát ra những tiếng động khó chịu. Cô hy vọng sẽ thấy mẹ mình đang rạng rỡ trong bếp, nhưng đập vào mắt cô lại là một khung cảnh hoàn toàn khác.
Trong gian bếp ngập mùi cà phê rang xay, Trần Thế Duy đang đứng bên bục đá. Anh mặc một bộ đồ mặc nhà đơn giản nhưng chỉnh tề, đôi kính cận đã được tháo ra, để lộ đôi mắt sắc sảo và thâm trầm. Trên bàn đã bày sẵn hai đĩa trứng ốp la và bánh mì nướng thơm phức.
"Mẹ em mệt nên vẫn còn đang ngủ. Em ngồi xuống đi."
Duy nói mà không ngẩng đầu lên, bàn tay anh vẫn thong dong thái những lát cà chua đều tăm tắp. Sự thản nhiên của anh khi nhắc đến việc "mẹ em mệt" khiến Lam cảm thấy một luồng máu nóng xông lên mặt. Cô biết rõ lý do của sự mệt mỏi đó sau một đêm tân hôn, và việc nghe chính miệng người đàn ông này nói ra giống như một gáo nước lạnh tạt vào sự kiêu hãnh của cô.
"Tôi không đói." Lam lạnh lùng đáp, định quay lưng đi về phía tủ lạnh lấy chai nước lọc.
"Hạ Lam."
Giọng anh không cao, nhưng có một sức nặng kỳ lạ khiến bước chân cô khựng lại. Duy đặt con dao xuống, chậm rãi xoay người lại, tựa lưng vào mép bàn đá. Ánh mắt anh quét qua bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng manh của Lam – một chiếc áo hai dây hờ hững để lộ xương quai xanh thanh mảnh và làn da trắng ngần.
"Ở ngôi nhà này, việc bỏ bữa sáng không được khuyến khích. Em cần năng lượng cho buổi tập múa chiều nay, đúng không?"
Lam quay lại, khoanh tay trước ngực, cố tình thách thức: "Chú điều tra tôi sao? Biết cả lịch tập của tôi cơ à?"
Duy khẽ nhếch môi, một nụ cười gần như không thể nhận ra. Anh bước tới gần cô, khoảng cách hẹp lại khiến Lam cảm nhận được mùi xà phòng thanh khiết tỏa ra từ cơ thể anh. Anh không dừng lại cho đến khi mũi giày da của mình chạm gần sát vào đôi dép bông của cô.
"Tôi không cần điều tra. Mọi thứ thuộc về ngôi nhà này, bao gồm cả em, đều nằm trong sự quan sát của tôi."
Anh cầm lấy một chiếc nĩa, găm một lát cà chua đỏ mọng rồi đưa lên tận môi cô. Hành động này quá đỗi thân mật, vượt xa ranh giới của một người cha dượng với con riêng của vợ. Lam định đẩy tay anh ra, nhưng ánh mắt của Duy lúc đó lại mang một sức mạnh trấn áp kỳ lạ. Nó không phải là sự yêu chiều, mà là sự ra lệnh đầy tính dục.
"Ăn đi." Anh thì thầm.
Lam nhìn lát cà chua, rồi lại nhìn vào đôi mắt sâu hun hút kia. Trong một khoảnh khắc mất cảnh giác, cô hé môi đón lấy miếng ăn từ tay anh. Đầu ngón tay của Duy vô tình hay hữu ý lướt nhẹ qua cánh môi dưới của cô, để lại một cảm giác tê dại như bị điện giật.
Cô vội vàng lùi lại, nhai nuốt một cách khó khăn, cảm giác như vị cà chua ngọt thanh cũng trở nên đắng chát vì sự tội lỗi.
"Mẹ tôi... mẹ tôi sẽ nghĩ gì nếu thấy cảnh này?" Lam lắp bắp, cố tìm lại sự sắc sảo thường ngày.
Duy thản nhiên cầm lấy chiếc nĩa cô vừa dùng, đặt lại lên đĩa. Anh nhìn cô, một cái nhìn sâu đến mức như muốn lột trần lớp áo lụa trên người cô:
"Mẹ em sẽ thấy một người chồng đang chăm sóc con gái của cô ấy. Chỉ có em... là đang nghĩ khác đi thôi."
Nói xong, anh quay trở lại với ly cà phê của mình, để mặc Lam đứng đó với trái tim đập loạn nhịp giữa gian bếp lặng tờ. Sự hiện diện của anh trong ngôi nhà này không giống một thành viên mới, mà giống như một kẻ xâm lăng đang từ tốn chiếm lĩnh từng ngõ ngách trong tâm trí cô.