MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTác Phẩm Của Cha DượngChương 3

Tác Phẩm Của Cha Dượng

Chương 3

863 từ · ~5 phút đọc

Cả ngày hôm đó, Hạ Lam không tài nào tập trung nổi ở trường múa. Những đầu ngón tay của Thế Duy dường như vẫn còn lưu lại hơi lạnh trên môi cô, một sự ám ảnh dai dẳng và khó chịu. Cô trở về nhà khi trời đã sập tối, mẹ cô đã ra ngoài dự tiệc trà cùng hội bạn, căn biệt thự chìm trong vẻ tĩnh mịch đến lạ thường.

Duy không có ở phòng khách. Lam biết anh đang ở đâu.

Căn phòng phía cuối hành lang tầng ba vốn là kho chứa đồ cũ của gia đình cô, nhưng kể từ khi Duy chuyển đến, nó đã được cải tạo thành xưởng phục chế riêng. Chưa một ai, kể cả mẹ cô, được bước chân vào đó nếu không có sự cho phép của anh. Sự tò mò trộn lẫn với cảm giác muốn đối đầu thúc giục Lam bước lên những bậc thang gỗ cũ kỹ.

Càng tiến lại gần, mùi hương của gỗ mục, mùi hăng nồng của tinh dầu thông và cả vị mặn mòi của hóa chất tẩy rửa tranh càng đậm đặc. Cánh cửa gỗ sồi không khóa hoàn toàn mà khép hờ, để lộ một vệt sáng yếu ớt từ chiếc đèn bàn bên trong.

Lam đẩy nhẹ cửa, nín thở bước vào.

Căn phòng ngập tràn những bức tranh dầu cũ kỹ, những khung gỗ mục nát và những lọ hóa chất xếp san sát nhau. Giữa phòng là một bức tranh lớn đang được phục chế dở dang, vẽ một người phụ nữ trong trang phục cổ điển với đôi mắt u sầu. Nhưng thứ khiến Lam chú ý nhất không phải là những món đồ cổ, mà là Thế Duy.

Anh đang ngồi đó, lưng tựa vào chiếc ghế bành cũ, đôi mắt nhắm nghiền như đang chìm sâu vào một giấc ngủ mệt mỏi. Trên bàn, chiếc đèn bàn tỏa ra ánh sáng vàng vọt, hắt lên những đường nét góc cạnh trên gương mặt anh. Khi không có lớp kính cận, Thế Duy trông trẻ hơn, nhưng cũng đầy nguy hiểm hơn.

Lam tiến lại gần, bước chân cô nhẹ tênh trên mặt sàn phủ bụi. Cô nhìn chằm chằm vào bàn tay đang buông thõng bên thành ghế của anh – đôi bàn tay đã khiến cô run rẩy buổi sáng nay. Một sự thôi thúc điên rồ trỗi dậy, cô muốn biết liệu khi ngủ, người đàn ông khắc kỷ này có còn giữ được vẻ điềm tĩnh đáng ghét kia không.

Cô cúi xuống, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn vài centimet. Hơi thở của cô vô tình chạm vào gò má anh.

Bất ngờ, bàn tay vốn đang buông thõng của Duy vọt tới, tóm chặt lấy cổ tay Lam với một lực mạnh đến mức cô suýt nữa đã thét lên. Đôi mắt anh mở trừng, không hề có vẻ gì là vừa tỉnh giấc, mà thay vào đó là sự tỉnh táo đến đáng sợ.

"Em đang tìm gì ở đây?" Giọng anh khàn đặc, vang lên giữa không gian tối tăm.

"Tôi... tôi chỉ muốn lấy lại món đồ cũ của ba tôi bị để trong xưởng này thôi!" Lam nói dối, cố sức giằng tay ra nhưng vô ích.

Duy đứng bật dậy, lực kéo khiến cô ngã nhào về phía anh. Tấm thân mềm mại của cô va mạnh vào lồng ngực vững chãi của người đàn ông. Anh ép cô vào cạnh chiếc bàn gỗ phủ đầy dụng cụ sắc nhọn, một tay siết chặt eo cô, tay kia bóp nhẹ cằm cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Đồ cũ của ba em? Hay là em muốn lẻn vào đây để kiểm chứng xem tôi có thực sự là một kẻ đạo mạo như vẻ bề ngoài không?"

Duy cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ của Lam, hít một hơi thật sâu như thể đang thưởng thức mùi hương của một con mồi. Cảm giác gai người lan tỏa khắp cơ thể cô. Sự đụng chạm của anh không giống như một người cha dượng, nó mang đậm mùi vị chiếm hữu của một kẻ săn mồi đã nhắm trúng đích.

"Chú buông ra... mẹ tôi sắp về rồi." Lam thở dốc, sự hoảng sợ bắt đầu xâm chiếm lý trí.

"Mẹ em sẽ không về sớm đâu." Duy thì thầm, nụ hôn của anh phớt nhẹ qua làn da cổ mỏng manh của cô, khiến cả người cô nhũn ra. "Đây là cấm địa của tôi, Lam ạ. Một khi em đã tự mình bước vào, em không thể cứ thế mà đi ra được."

Anh buông tay ra, nhưng ánh mắt vẫn gắn chặt vào cô, đầy tính đe dọa và cũng đầy khát khao. Lam loạng choạng lùi lại, va phải một bình hóa chất khiến nó đổ ra sàn, mùi tinh dầu thông bốc lên nồng nặc, làm cay xè đôi mắt cô.

Cô xoay người bỏ chạy khỏi căn phòng, nhưng cái mùi hương cũ kỹ và hơi ấm từ bàn tay Duy dường như đã bám chặt vào da thịt, biến thành một lớp xiềng xích vô hình bắt đầu thắt chặt lại.