MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTác Phẩm Của Cha DượngChương 4

Tác Phẩm Của Cha Dượng

Chương 4

760 từ · ~4 phút đọc

Hạ Lam đứng giữa khán phòng trống của trường múa, chỉ có tiếng nhạc piano phát ra từ chiếc loa cũ và tiếng thở dồn dập của chính mình. Cô mặc một bộ đồ tập ôm sát màu nude, làm nổi bật những đường cong thanh tân và đôi chân dài thẳng tắp. Cô đang cố dùng những động tác xoay người liên tục để rũ bỏ cảm giác nhục nhã lẫn kích thích còn sót lại từ đêm qua trong xưởng phục chế của Thế Duy.

Nhưng càng cố quên, hơi ấm từ bàn tay anh nơi eo cô dường như càng trở nên bỏng rát.

Bất chợt, nhạc dừng lại. Một cảm giác bị quan sát khiến Lam khựng lại giữa một tư thế uốn mình. Cô xoay người, hướng mắt về phía hàng ghế khán giả tối om phía cuối phòng.

Ở đó, một bóng người cao lớn đang ngồi tĩnh lặng. Ánh sáng le lói từ sân khấu chỉ đủ để Lam nhận ra dáng hình quen thuộc với đôi vai rộng và tư thế ngồi khoan thai, đầy quyền lực.

Trần Thế Duy.

Anh ngồi đó từ lúc nào không rõ, đôi chân dài vắt chéo, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối. Anh không vỗ tay, không lên tiếng, chỉ im lặng như một bức tượng tạc từ gỗ mun đen, nhưng ánh mắt phía sau gọng kính lại giống như hai ngọn lửa đang thiêu cháy từng cử động của cô.

Lam cầm lấy chiếc khăn lông, vừa lau mồ hôi vừa tiến về phía anh, giọng nói mang theo sự tức giận không che giấu: "Chú theo dõi tôi đến tận đây sao? Đây không phải là nhà, đây là không gian riêng tư của tôi."

Duy đứng dậy, bước từng bước xuống bậc thang sân khấu. Tiếng giày da nện xuống sàn gỗ vang lên đều đặn, phá vỡ sự tĩnh lặng của khán phòng. Anh dừng lại trước mặt cô, lấy ra từ túi áo một chai nước khoáng còn lạnh, thản nhiên áp nó vào má cô.

"Tôi đi ngang qua để lấy một vài khung tranh cổ. Tiện đường nên vào xem con gái mình tập luyện." Anh nhấn mạnh hai chữ "con gái" với một chất giọng trầm khàn đầy mỉa mai.

Lam gạt chai nước ra, ánh mắt rực lửa: "Tôi không phải con gái của chú! Đừng dùng cái danh nghĩa đó để che đậy sự biến thái của mình."

Duy khẽ cười, một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương. Anh tiến sát lại, dồn cô vào cột trụ của sân khấu. Bàn tay anh vươn ra, không tóm lấy cổ tay cô như lần trước, mà chậm rãi vuốt theo đường cong từ vai xuống đến thắt lưng của Lam. Lớp vải đồ tập mỏng manh khiến sự ma sát trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.

"Biến thái sao?" Anh ghé sát tai cô, giọng nói thì thầm như một lời nguyền. "Nếu em gọi việc chiêm ngưỡng một vũ điệu đẹp đến nghẹt thở là biến thái, thì tôi chấp nhận. Em múa rất tốt, Lam ạ. Đặc biệt là những đoạn em uốn mình... nó khiến người ta muốn bẻ gãy sự kiêu ngạo đó của em."

Hơi thở của Lam trở nên hỗn loạn. Cô cảm thấy bàn tay anh dừng lại ở thắt lưng, siết nhẹ một cái như đang đánh dấu lãnh thổ. Sự đụng chạm này không hề có sự dịu dàng, nó là sự chiếm hữu nguyên thủy nhất của một người đàn ông đối với một người phụ nữ.

"Chú điên rồi... Mẹ tôi sẽ giết chú nếu bà ấy biết được."

"Mẹ em sẽ chỉ thấy một người cha dượng đang quan tâm đến sở thích của con gái." Duy lùi lại một bước, chỉnh lại cổ áo sơ mi của mình một cách điềm nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra. "Về nhà thôi. Cơn mưa ngoài kia sắp lớn rồi, áo của em mỏng quá, sẽ bị thấm ướt đấy."

Anh xoay người bước đi, để lại Lam đứng chôn chân tại chỗ. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình đang run rẩy. Cô ghét anh, ghét sự xâm nhập thô bạo của anh vào cuộc đời cô, nhưng sâu thẳm trong bản năng, một cảm giác tội lỗi và hưng phấn không tên đang bắt đầu nảy mầm, khiến cô không thể rời mắt khỏi bóng lưng của người đàn ông ấy.

Ngoài trời, tiếng sấm nổ rền vang, báo hiệu một cơn bão sắp đổ bộ xuống căn biệt thự cổ.