MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTác Phẩm Của Cha DượngChương 5

Tác Phẩm Của Cha Dượng

Chương 5

734 từ · ~4 phút đọc

Cơn mưa rào mùa hạ đổ xuống thành phố nhanh đến mức không ai kịp trở tay. Tiếng mưa đập vào kính xe ô tô của Thế Duy tạo thành những âm thanh chói tai, như muốn nuốt chửng sự im lặng ngột ngạt bên trong xe. Lam ngồi ở ghế phụ, mắt nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ, cố gắng giữ khoảng cách xa nhất có thể với người đàn ông đang cầm lái.

Chiếc xe dừng lại trước cổng biệt thự. Lam không đợi Duy che ô, cô mở cửa và lao nhanh vào màn mưa trắng xóa. Nhưng chỉ vài mét ngắn ngủi từ cổng vào hiên nhà cũng đủ để cơn mưa xối xả làm ướt sũng bộ đồ tập mỏng manh của cô.

Vào đến sảnh chính, Lam run rẩy vì lạnh. Bộ đồ tập màu nude khi thấm nước trở nên trong suốt, dính chặt lấy cơ thể, phô bày rõ rệt từng đường cong thanh xuân và cả chiếc áo lót ren đen bên trong.

"Đứng lại."

Giọng Duy vang lên ngay sau lưng. Anh không bị ướt nhiều như cô, nhưng mái tóc đen đã hơi bết lại, vài giọt nước mưa lăn dài từ thái dương xuống cằm, trông anh lúc này có chút phong trần, khác hẳn vẻ đạo mạo thường ngày.

Lam xoay người lại, đôi môi hơi tím tái vì lạnh nhưng vẫn bướng bỉnh: "Chú lại muốn gì nữa?"

Duy không trả lời bằng lời nói. Ánh mắt anh tối sầm lại, quét qua lồng ngực đang phập phồng của cô. Sự tương phản giữa lớp vải ướt nhẹp và làn da trắng ngần của Lam giống như một mồi lửa ném vào đống rơm khô. Anh bước tới, tháo chiếc cà vạt trên cổ, rồi chậm rãi cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của chính mình.

"Chú làm cái gì vậy?" Lam hoảng hốt lùi lại, va phải chiếc bình gốm cổ ở đại sảnh.

Duy tiến sát, anh cởi phăng chiếc áo sơ mi trắng, để lộ lồng ngực rắn chắc với những khối cơ ẩn hiện dưới làn da màu đồng. Anh không chút do dự khoác chiếc áo còn hơi ấm của mình lên vai Lam, che đi sự hớ hênh của cô. Nhưng thay vì buông tay, anh lại siết chặt hai vạt áo, kéo cô vào sát lồng ngực trần của mình.

"Em muốn quyến rũ tôi đến mức nào nữa, Hạ Lam?" Giọng anh trầm xuống, khản đặc vì sự kiềm chế đã chạm đến giới hạn.

"Tôi không quyến rũ chú! Là chú tự bám theo tôi!" Lam hét lên, nhưng âm thanh bị chặn lại bởi nụ hôn thô bạo của Duy.

Đó không phải là một nụ hôn lãng mạn. Nó là sự bùng nổ của những khao khát bị kìm nén suốt nhiều ngày qua. Duy ngấu nghiến lấy đôi môi cô, bàn tay anh dán chặt vào tấm lưng ướt lạnh của Lam, truyền sang cô hơi nóng hầm cập từ cơ thể mình. Lam vùng vẫy, đôi tay nhỏ bé đấm vào ngực anh, nhưng sự chống cự đó nhanh chóng biến thành tiếng rên rỉ yếu ớt khi lưỡi anh xâm chiếm khoang miệng cô, mang theo vị đắng nồng của cà phê và vị mặn của nước mưa.

Sự va chạm giữa làn da nóng rực của anh và bộ đồ tập ướt sũng của cô tạo nên một cảm giác ma sát đầy kích thích. Lam cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, sự căm ghét dường như bị lấn át bởi một loại hưng phấn tội lỗi đang bốc cháy trong huyết quản.

Bất chợt, Duy buông cô ra. Anh thở dốc, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô như muốn nuốt chửng. Anh cài lại một chiếc cúc áo trên vai cô, che đi vệt đỏ vừa do chính mình để lại trên cổ cô.

"Lên phòng thay đồ đi. Trước khi tôi không thể dừng lại được nữa."

Duy quay lưng đi về phía phòng làm việc, bước chân có chút loạng choạng. Lam đứng đó, chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của anh bao lấy cơ thể cô, mang theo mùi hương đàn hương và cả hơi ấm nam tính nồng đậm. Cô biết, sau cơn mưa này, ranh giới giữa họ đã hoàn toàn sụp đổ.

Dưới tầng một, tiếng chuông điện thoại bàn vang lên liên hồi, nhưng không ai buồn nhấc máy.