Trận mưa đêm qua để lại một bầu không khí ẩm ướt và se lạnh. Sáng hôm sau, Hạ Lam thức dậy với cảm giác toàn thân rệu rã, đặc biệt là cổ chân phải đau nhức do cú ngã bất ngờ lúc cô vội vàng chạy khỏi đại sảnh đêm qua. Cô cố tình xuống lầu thật muộn để tránh mặt Thế Duy, nhưng dường như định mệnh luôn thích trêu đùa cô.
Mẹ cô đã ra ngoài từ sớm để lo việc ở hội từ thiện. Căn nhà rộng lớn chỉ còn lại tiếng tích tắc của đồng hồ quả lắc. Lam lê bước vào phòng khách, định tìm hộp cứu thương, nhưng cái đau thốn từ cổ chân khiến cô mất đà, ngã quỵ xuống ghế sofa.
"Lại đây."
Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía góc tối của phòng đọc sách. Thế Duy bước ra, trên tay cầm một chiếc khăn chườm đá và một lọ dầu xoa bóp mà anh thường dùng để bảo quản gỗ quý. Anh không nhìn cô bằng ánh mắt chiếm hữu như đêm qua, mà thay vào đó là một sự bình thản đến đáng sợ.
Duy quỳ một chân xuống sàn gỗ, trước mặt Lam. Anh không đợi cô đồng ý, bàn tay to lớn và hơi thô ráp đã nắm lấy cổ chân nhỏ nhắn của cô, đặt lên đầu gối mình.
"Đừng chạm vào tôi!" Lam co chân lại nhưng bàn tay anh siết chặt như một chiếc gông bằng thép.
"Ngồi yên, nếu em không muốn buổi biểu diễn tuần tới phải ngồi xe lăn."
Ánh mắt anh sắc lạnh ngước lên nhìn cô phía sau gọng kính, khiến Lam rùng mình im bặt. Duy bắt đầu đổ một chút dầu ra lòng bàn tay, xoa đều cho nóng lên rồi áp vào vùng da đang sưng tấy của cô.
Sự tương phản giữa lòng bàn tay nóng rực của anh và cái lạnh của cổ chân khiến Lam khẽ run lên. Cô nhìn xuống đỉnh đầu anh, nơi những sợi tóc đen hơi rối rủ xuống trán. Ở khoảng cách này, cô có thể thấy rõ những vết chai sần trên đầu ngón tay anh – dấu vết của một nghệ sĩ phục chế đồ cổ. Những ngón tay ấy đang di chuyển chậm rãi, xoay tròn trên mắt cá chân cô, mỗi lần nhấn nhẹ đều khiến một luồng điện chạy dọc từ bắp chân lên thẳng đại não.
Sự chăm sóc này vừa dịu dàng, vừa mang tính áp chế. Duy không nói lời nào, anh tập trung vào vết thương của cô như thể đó là một món đồ sứ quý giá đang cần được hàn gắn. Nhưng cái cách anh luồn những ngón tay dưới gót chân cô, đôi khi vuốt ve nhẹ lên mu bàn chân, lại toát ra một sự gợi tình thầm kín.
"Tại sao chú lại làm vậy?" Lam thì thầm, giọng cô lạc đi giữa không gian tĩnh lặng. "Chú ghét tôi mà, đúng không?"
Duy dừng động tác xoa bóp, nhưng bàn tay vẫn không rời khỏi chân cô. Anh ngước mắt nhìn cô, đôi đồng tử thâm trầm chứa đựng một thứ cảm xúc hỗn độn mà Lam không thể gọi tên.
"Ghét và khao khát không hề mâu thuẫn nhau, Lam ạ."
Anh buông chân cô ra, đứng dậy, lấy một cuộn băng trắng từ tốn quấn lại vết thương cho cô. Khi thắt nút cuối cùng, anh ghé sát lại, hơi thở phả lên làn da chân nhạy cảm của cô:
"Tôi phục chế những món đồ cũ để chúng trở lại vẻ đẹp ban đầu. Còn với em... tôi chỉ muốn phá hỏng sự bướng bỉnh này để xem bên trong em thực sự đang che giấu điều gì."
Duy đứng thẳng người, cất lọ dầu vào túi áo rồi quay lưng bước đi, không quên để lại một câu nói khiến tim Lam đập trật nhịp:
"Chiều nay đừng đi tập. Tôi sẽ kiểm tra vết thương của em vào lúc mười giờ đêm. Tại phòng làm việc của tôi."
Lam nhìn theo bóng lưng anh khuất sau hành lang. Cổ chân cô không còn đau nữa, nhưng trái tim cô thì đang đau buốt bởi một sự phản bội âm thầm với chính lương tâm mình. Cô biết mười giờ đêm là thời điểm mẹ cô đã ngủ say, và cái hẹn ở "cấm địa" kia không đơn giản chỉ là để kiểm tra một vết thương.