MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTác Phẩm Của Cha DượngChương 7

Tác Phẩm Của Cha Dượng

Chương 7

671 từ · ~4 phút đọc

Mẹ của Lam đột ngột gọi điện báo rằng bà sẽ ở lại ngoại ô cùng hội bạn để tham gia buổi đấu giá từ thiện kéo dài đến sáng mai. Ngôi nhà vốn đã vắng vẻ, nay chỉ còn lại hai hơi thở lạc nhịp đối diện nhau trong không gian đặc quánh của căn phòng ăn.

Dưới ánh nến lung linh của bữa tối, sự yên lặng trở thành một loại vũ khí sắc bén. Duy ngồi ở phía đầu bàn, ánh sáng leo loắt hắt lên những đường nét gãy gọn trên gương mặt anh, tạo thành những mảng tối đầy ẩn ý. Anh tao nhã dùng dao cắt miếng bít tết, từng động tác dứt khoát và tỉ mỉ như đang giải phẫu một tác phẩm nghệ thuật.

Lam mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa satin màu xanh rêu, khoác thêm chiếc áo cardigan mỏng hờ hững bên ngoài để che đi cổ chân đang được băng bó. Cô không đụng vào dao nĩa, chỉ chăm chú nhìn vào ly rượu vang đỏ trước mặt, nơi ánh nến phản chiếu một màu đỏ thẫm như máu.

"Đồ ăn không hợp khẩu vị của em sao?" Duy lên tiếng, giọng nói phá vỡ sự im lặng nhưng lại khiến bầu không khí thêm phần áp lực.

"Tôi không quen ăn tối với người lạ." Lam đáp, giọng cô khản đặc.

Duy đặt dao nĩa xuống, âm thanh kim loại va chạm với đĩa sứ vang lên khô khốc. Anh nhấp một ngụm rượu, đôi mắt không rời khỏi gương mặt đang cố tỏ ra bình thản của cô.

"Người lạ?" Anh khẽ nhướng mày, một tia giễu cợt lóe lên. "Người lạ nào lại biết rõ độ nhạy cảm trên làn da em, hay biết cả cách em run rẩy khi tôi chạm vào cổ chân vào chiều nay?"

Lam siết chặt tay dưới gầm bàn: "Chú đừng quá đáng. Đây là nhà của mẹ tôi."

"Chính vì đây là nhà của mẹ em, nên chúng ta mới phải dùng bữa một cách... 'lễ độ' thế này."

Duy đứng dậy, chậm rãi bước vòng qua bàn ăn. Tiếng giày da của anh trên sàn gỗ nghe như nhịp đếm của một chiếc đồng hồ tử thần. Anh dừng lại ngay sau lưng ghế của Lam. Một lần nữa, mùi hương gỗ tuyết tùng và mùi rượu vang từ cơ thể anh bao vây lấy cô.

Anh cúi xuống, hai tay đặt lên thành ghế, giam cầm cô trong một khoảng không hẹp. Lam có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ lồng ngực anh áp sát vào lưng mình.

"Em có biết tại sao tôi lại chọn phục chế đồ cổ không?" Anh thì thầm bên tai cô, môi anh gần như chạm vào vành tai mỏng manh đang ửng đỏ. "Bởi vì những thứ càng cũ, càng nứt vỡ, thì khi hàn gắn lại, chúng ta càng thấy được sự yếu đuối của nó. Em cũng vậy, Lam ạ. Vẻ ngoài gai góc của em chỉ là lớp men rạn, chỉ cần chạm đúng chỗ, em sẽ vỡ ra ngay lập tức."

Bàn tay Duy lướt nhẹ từ vai Lam xuống cánh tay, rồi dừng lại ở mu bàn tay đang run rẩy của cô. Anh đan những ngón tay mình vào tay cô, ép cô phải buông lỏng sự phản kháng.

"Mười giờ đêm nay, tôi chờ em ở phòng làm việc. Đừng bắt tôi phải xuống tận phòng để mang em lên."

Duy buông tay, thản nhiên quay trở lại vị trí của mình như chưa từng có chuyện gì xảy ra, để mặc Lam ngồi đó với hơi thở dồn dập và nhịp tim đập loạn xạ. Bữa tối chỉ mới bắt đầu, nhưng sự tỉnh táo của cô đã hoàn toàn sụp đổ trước sự tấn công đầy tính toán của người đàn ông này. Ranh giới giữa sự căm ghét và lòng khao khát lúc này đã mờ nhạt đến mức cô không còn nhận ra mình đang đứng ở phía bên nào.