MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTác Phẩm Của Cha DượngChương 8

Tác Phẩm Của Cha Dượng

Chương 8

678 từ · ~4 phút đọc

Tiếng chuông đồng hồ quả lắc dưới đại sảnh vang lên mười tiếng khô khốc. Cả căn biệt thự chìm vào bóng tối, chỉ còn lại ánh đèn leo loắt dẫn lối dọc hành lang tầng ba.

Hạ Lam đứng trước gương trong phòng ngủ, hơi thở cô không còn bình lặng. Cô biết mình đang làm một việc điên rồ. Thay vì mặc bộ đồ kín đáo để bảo vệ bản thân, cô lại chọn một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa màu đen huyền bí, chất vải mỏng đến mức mỗi cử động đều khiến lớp lụa trượt trên da thịt, phô diễn trọn vẹn bờ vai trần và sự non nớt của tuổi trẻ. Cô khoác thêm chiếc sơ mi trắng khổ rộng của Thế Duy từ hôm trời mưa – một sự khiêu khích đầy chủ ý.

Cô muốn thấy anh mất kiểm soát. Cô muốn chứng minh rằng người đàn ông đạo mạo này cũng chỉ là một kẻ tầm thường trước sự cám dỗ.

Lam đẩy cửa phòng làm việc. Mùi tinh dầu thông nồng nặc hơn thường lệ. Thế Duy đang ngồi bên bàn gỗ, ánh sáng đèn bàn chỉ tập trung vào đôi bàn tay anh đang cầm một chiếc kính lúp để soi xét một vết nứt trên chiếc bình gốm cổ.

"Đúng giờ đấy." Anh không ngẩng đầu, giọng nói trầm thấp vang lên trong không gian tĩnh mịch.

Lam bước vào, cố tình tạo ra tiếng động từ cổ chân còn băng bó. Cô không ngồi vào chiếc ghế đối diện mà tiến thẳng tới cạnh anh, ngồi lên mép bàn làm việc, ngay sát bên những dụng cụ phục chế sắc nhọn.

"Chú muốn kiểm tra vết thương, hay muốn kiểm tra thứ gì khác?"

Lúc này Duy mới buông kính lúp xuống. Anh từ tốn ngước mắt lên. Khi nhìn thấy chiếc áo sơ mi của mình đang bao bọc lấy cơ thể mảnh mai của Lam, đôi đồng tử của anh co rút lại. Ánh mắt anh tối sầm, dừng lại ở đôi chân trần trắng ngần đang đung đưa trước mặt.

"Em đang chơi với lửa đấy, Hạ Lam." Duy tháo kính cận đặt lên bàn, hành động đó như một tín hiệu cho thấy anh đã rũ bỏ lớp vỏ bọc tri thức cuối cùng.

"Lửa cũng có cái thú của nó mà, phải không?" Lam cúi người xuống, mái tóc dài chạm vào vai anh. Cô đưa tay lên, những đầu ngón tay lướt nhẹ trên gò má cứng cáp của Duy, rồi dừng lại ở khóe môi anh. "Chú luôn nói về sự nứt vỡ và phục chế... Vậy chú có muốn thử 'phá hỏng' món đồ này không?"

Bàn tay Duy vọt tới, không phải nắm lấy tay cô mà là siết chặt lấy eo cô, kéo mạnh Lam về phía mình khiến cô ngã nhào vào lòng anh. Sự va chạm đột ngột giữa lụa và da thịt khiến không khí trong phòng như bị hút cạn.

"Em nghĩ tôi không dám?" Duy gằn giọng, bàn tay anh luồn vào dưới lớp áo sơ mi, chạm vào làn da nóng hổi ở thắt lưng Lam. "Sự nổi loạn của em thật đáng yêu, nhưng em chưa đủ trải nghiệm để hiểu rằng một khi thợ săn đã mất kiên nhẫn, con mồi sẽ không còn đường lùi."

Duy ép cô nằm xuống mặt bàn gỗ cứng nhắc, giữa đống bản vẽ và dụng cụ phục chế. Những đầu ngón tay anh di chuyển dọc theo xương sườn của cô, tạo nên những cơn rùng mình không thể kiểm soát. Lam vốn muốn khiêu khích anh, nhưng khi nhìn thấy sự chiếm hữu điên cuồng trong mắt người đàn ông này, cô mới nhận ra mình đã đánh giá thấp con quái vật đang ngủ yên trong anh.

"Để tôi xem... hôm nay em có còn cứng đầu được nữa không."

Nụ hôn của Duy rơi xuống cổ cô, nóng bỏng và đầy quyền lực, như muốn đóng dấu chủ quyền lên báu vật quý giá nhất mà anh từng tìm thấy.