MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTác Phẩm Của Cha DượngChương 9

Tác Phẩm Của Cha Dượng

Chương 9

714 từ · ~4 phút đọc

Sự im lặng trong phòng làm việc lúc này không còn mang vẻ u tịch của nghệ thuật, mà nó đặc quánh sự nguy hiểm. Hạ Lam nằm trên mặt bàn gỗ cứng lạnh, lưng cô chạm vào những bản vẽ sột soạt, nhưng lồng ngực lại bị đốt cháy bởi hơi nóng từ bàn tay Duy đang siết chặt eo mình.

Cô đã đạt được mục đích – thấy anh mất kiểm soát. Nhưng sự mất kiểm soát của Thế Duy không giống như những chàng trai cùng lứa tuổi cô từng gặp. Nó không vội vã, không vụng về. Nó giống như một cơn bão ngầm, đen tối và nặng nề.

"Sao thế? Em run rồi à?" Duy thì thầm, giọng nói khàn đặc bên vành tai cô. "Chẳng phải chính em là người đã mặc chiếc áo này của tôi để bước vào đây sao?"

Lam cố gắng lấy lại sự bình tĩnh, cô nở một nụ cười thách thức dù hơi thở đã bắt đầu đứt quãng: "Tôi chỉ muốn xem... người chồng mẫu mực của mẹ tôi có thể chịu đựng được bao lâu. Hóa ra chú cũng chỉ có thế."

Lời nói của Lam như một mồi lửa ném thẳng vào kho xăng. Ánh mắt Duy biến đổi ngay lập tức, từ sự khao khát sang một cơn giận dữ lạnh lùng. Anh đột ngột buông eo cô ra, nhưng không phải để giải thoát, mà để nắm lấy hai cổ tay cô, ép chặt chúng lên đỉnh đầu.

"Chỉ có thế?"

Duy cười nhạt, một nụ cười khiến sống lưng Lam lạnh toát. Anh cúi xuống, dùng một tay giữ chặt cả hai cổ tay cô, tay kia thong dong cài lại từng chiếc cúc áo sơ mi mà cô đã cố tình để mở. Động tác của anh chậm rãi đến mức tàn nhẫn, giống như cách anh đóng đinh một khung tranh cổ.

"Em nghĩ rằng sự quyến rũ rẻ tiền này có thể điều khiển được tôi sao? Em lầm rồi, Lam ạ. Tôi là người phục chế, tôi biết cách chờ đợi cho đến khi một món đồ hoàn toàn thuộc về mình. Tôi không muốn một con búp bê nổi loạn, tôi muốn một người phải tự nguyện cầu xin sự chú ý từ tôi."

Anh buông cô ra một cách dứt khoát, đứng thẳng người dậy và chỉnh lại cặp kính cận. Vẻ đạo mạo, khắc kỷ quay trở lại như chưa từng có nụ hôn thô bạo hay sự đụng chạm nóng bỏng vừa rồi. Sự thay đổi đột ngột này khiến Lam cảm thấy hụt hẫng và nhục nhã hơn cả việc bị chiếm đoạt.

"Lên phòng đi." Duy lạnh lùng ra lệnh, quay lưng về phía cô để thu dọn những mảnh sứ vụn trên bàn. "Vết thương của em đã ổn rồi, không cần kiểm tra thêm gì nữa. Và đừng bao giờ mang cái trò thử thách lòng kiên nhẫn của tôi ra một lần nào nữa. Lần sau, tôi sẽ không dừng lại ở mức này đâu."

Lam ngồi dậy, chiếc áo sơ mi lùng bùng che đi sự run rẩy của cơ thể. Cô nhìn bóng lưng cao lớn của anh dưới ánh đèn vàng, cảm thấy trái tim mình thắt lại. Cô tưởng mình là người cầm trịch trò chơi, nhưng hóa ra Duy mới là kẻ giăng lưới. Anh không chỉ muốn cơ thể cô, anh muốn bẻ gãy ý chí của cô, muốn cô phải hoàn toàn khuất phục dưới chân mình.

"Tôi ghét chú." Cô nghiến răng nói, nước mắt chực trào vì sự uất ức.

"Tôi biết." Duy không quay đầu lại, giọng anh vang lên trầm mặc giữa gian phòng đầy mùi gỗ mục. "Ghét tôi đi... vì đó là cách duy nhất để em không bao giờ quên được tôi."

Lam lao ra khỏi phòng, tiếng cửa sập mạnh vang vọng khắp hành lang tối tăm. Ở phía bên trong, Thế Duy đứng lặng người, bàn tay anh run lên bần bật. Anh nhìn vào vết son mờ nhạt vương trên kẽ ngón tay mình, đôi mắt hiện lên sự giằng xé điên cuồng. Anh đã thắng được cô trong trò chơi tâm lý, nhưng anh biết mình đã thua trắng trong cuộc chiến với bản năng của chính mình.