Tác Phẩm Của Cha Dượng

Chương 10

693 từ · ~4 phút đọc

Dư chấn từ đêm ở phòng làm việc vẫn còn âm ỉ như một đám cháy ngầm. Suốt hai ngày sau đó, Hạ Lam tìm mọi cách tránh mặt Thế Duy. Cô đi học từ tờ mờ sáng và chỉ trở về khi đèn trong phòng anh đã tắt. Sự nhục nhã vì bị anh "từ chối" một cách cao tay khiến cô vừa uất hận, vừa nảy sinh một nỗi ám ảnh không thể giải thích được.

Nhưng trong căn biệt thự này, việc trốn chạy Duy là điều bất khả thi.

Chiều thứ bảy, mẹ Lam tổ chức một buổi tiệc trà nhỏ tại sân vườn để giới thiệu Duy với một vài người bạn thân thiết. Lam buộc phải có mặt. Cô chọn một chiếc váy lụa trắng đơn giản, kín đáo, cố gắng đóng vai một cô con gái ngoan ngoãn.

Trong lúc mẹ đang mải mê trò chuyện, Duy đứng một mình bên quầy buffet nhỏ, tay cầm ly champagne, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những khóm hồng đang nở rộ. Lam tiến lại gần để lấy một chút trái cây, định bụng sẽ phớt lờ anh như một người dưng.

Nhưng khi tay cô vừa chạm vào chiếc kẹp bạc, bàn tay to lớn của Duy cũng phủ lên.

Không giống như những lần trước – khi thì thô bạo, khi thì áp chế – lần này Duy không buông tay ngay. Anh để mặc mu bàn tay mình áp sát vào những ngón tay mảnh khảnh của Lam. Sự tiếp xúc nhẹ nhàng nhưng cố ý này giữa thanh thiên bạch nhật, ngay sau lưng mẹ cô và những người khách, mang đến một cảm giác kích thích đến nghẹt thở.

"Đừng cử động." Duy nói rất nhỏ, môi anh không hề cử động nhiều, đôi mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước như đang thưởng lãm phong cảnh.

"Chú điên rồi sao? Mọi người đang nhìn đấy." Lam thì thầm, hơi thở cô bắt đầu dồn dập. Cô muốn rút tay lại, nhưng sự ma sát nhè nhẹ từ những vết chai sạn trên ngón tay Duy khiến đôi chân cô như đóng băng tại chỗ.

"Họ chỉ thấy tôi đang giúp con gái mình lấy đồ ăn thôi."

Duy xoay bàn tay lại, những ngón tay anh đan xen vào kẽ tay cô dưới sự che khuất của chiếc khăn trải bàn rủ xuống. Anh miết nhẹ vào lòng bàn tay cô, một hành động cực kỳ riêng tư và đầy tính khiêu khích. Đó không phải là một sự vô tình, mà là một lời khẳng định: Dù ở đâu, em cũng thuộc về tầm kiểm soát của tôi.

Lam cảm nhận được mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Sự căng thẳng đạo đức và khoái cảm tội lỗi đan xen khiến cô suýt nữa không đứng vững. Cô nhìn sang mẹ mình, bà đang cười nói rạng rỡ, hoàn toàn không biết rằng ngay bên cạnh, người chồng đạo mạo của bà đang dùng bàn tay phục chế đồ cổ để "nhào nặn" tâm trí con gái bà.

"Đây là lời cảnh báo cuối cùng, Lam ạ." Duy hơi nghiêng đầu về phía cô, hương gỗ tuyết tùng quen thuộc lại bao vây lấy cô. "Sự bướng bỉnh của em chỉ khiến trò chơi này thêm nguy hiểm thôi. Đừng cố gắng phớt lờ tôi nữa."

Anh buông tay ra một cách tự nhiên, cầm ly rượu lên nhấp một ngụm rồi thản nhiên bước về phía mẹ cô, đặt tay lên eo bà một cách tình tứ.

Lam đứng trân trối nhìn theo. Bàn tay cô vẫn còn cảm giác tê dại, nóng rực nơi anh vừa chạm vào. Cái chạm tay cố ý đó đã chính thức xóa sổ mọi nỗ lực phản kháng cuối cùng của cô. Ranh giới đỏ đã bị vượt qua, và cô hiểu rằng từ khoảnh khắc này, cô không còn là "con mồi" bị săn đuổi nữa, mà đã chính thức trở thành một kẻ đồng lõa trong mối quan hệ tội lỗi này.

Một sự gắn kết vô hình đã được thiết lập, và nó chắc chắn hơn bất kỳ lời hứa hẹn nào.