MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTác Phẩm Của Cha DượngChương 11

Tác Phẩm Của Cha Dượng

Chương 11

660 từ · ~4 phút đọc

Sự im lặng sau bữa tiệc trà không mang lại sự bình yên, nó giống như khoảng lặng đáng sợ trước một cơn bão lớn. Mẹ của Lam vì quá chén nên đã đi ngủ sớm, căn biệt thự chìm vào một trạng thái tĩnh mịch đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng những thớ gỗ cũ kỹ co giãn trong bóng tối.

Lam đứng ở ban công phòng mình, đôi mắt nhìn đăm đăm vào vầng trăng tròn vành vạnh đang bị những đám mây đen che khuất một nửa. Cô vẫn cảm nhận được hơi nóng từ bàn tay Duy lúc chiều – một sự "đánh dấu" tinh vi mà anh đã để lại trên da thịt cô. Cô ghét cách mình không thể ngừng nghĩ về nó.

Cạch.

Tiếng khóa cửa phòng cô khẽ xoay. Lam giật mình quay lại, tim đập liên hồi. Trong bóng tối lờ mờ, bóng dáng cao lớn của Thế Duy hiện ra. Anh không bật đèn, chỉ có ánh trăng mờ nhạt hắt từ ban công vào, soi rõ bóng hình anh đổ dài trên sàn nhà.

"Ai cho phép chú vào đây?" Lam cố giữ giọng mình không run rẩy, nhưng cô lại lùi sâu về phía lan can ban công.

Duy bước tới, chậm rãi và dứt khoát. Anh không mặc áo sơ mi kín cổng cao tường như mọi khi, mà chỉ khoác một chiếc áo choàng tắm bằng lụa tối màu, để lộ vùng ngực rắn rỏi và xương quai xanh nam tính.

"Em quên rồi sao? Ngôi nhà này không có căn phòng nào là đóng cửa với tôi cả."

Anh dồn cô vào góc ban công, nơi những đóa hoa dạ quỳnh đang tỏa hương thơm nồng nàn đến nhức nhối. Duy không chạm vào cô ngay, anh chỉ chống hai tay lên lan can, giam cầm Lam ở giữa. Gió đêm thổi mạnh, làm vạt áo choàng của anh khẽ chạm vào tà váy của cô, tạo nên một sự ma sát thầm lặng.

"Chú muốn gì ở tôi nữa?" Lam ngước mặt lên, đôi mắt cô phản chiếu ánh trăng, vừa long lanh vừa đầy vẻ cam chịu.

Duy đưa tay lên, những ngón tay dài thon ghì nhẹ vào gáy cô, kéo cô lại gần cho đến khi trán hai người chạm nhau. Hơi thở anh nồng mùi rượu vang trắng, nóng hổi phả lên môi cô.

"Tôi muốn thấy sự trung thực của em. Đừng dùng ánh mắt căm ghét đó nhìn tôi nữa, khi mà cơ thể em đang run rẩy vì mong chờ."

"Tôi không..."

Lời phủ nhận của Lam bị chặn lại bởi một nụ hôn sâu. Lần này, nó không còn là sự trừng phạt hay giận dữ của chương trước. Đó là một sự chiếm hữu chậm rãi, ngọt ngào và đầy mê hoặc. Duy nếm trải bờ môi cô như cách anh tỉ mẩn bóc tách từng lớp màu trên một bức tranh cổ quý giá – kiên nhẫn và trân trọng, nhưng cũng đầy dục vọng.

Dưới ánh trăng, bí mật của họ bắt đầu nảy mầm. Bàn tay Lam vốn định đẩy anh ra, nhưng lại vô thức bấu chặt lấy vai anh, cảm nhận lớp cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp vải lụa. Sự tội lỗi lúc này lùi xa, nhường chỗ cho bản năng nguyên thủy nhất đang trỗi dậy mạnh mẽ.

"Hạ Lam... em biết đây là vực thẳm mà, đúng không?" Duy thì thầm vào môi cô, giọng nói khàn đặc đầy quyến rũ.

"Biết..." Lam nhắm nghiền mắt, để mặc anh kéo cô vào sâu hơn trong bóng tối của căn phòng. "Nhưng tôi đã rơi xuống rồi."

Đêm đó, ánh trăng là người làm chứng duy nhất cho sự phản bội ngọt ngào này. Những lời thì thầm của Duy bên tai cô không còn là những giáo lý đạo đức khô khan, mà là những giai điệu của tội lỗi đang ngân vang khắp không gian riêng tư của họ.