MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTác Phẩm Của Cha DượngChương 12

Tác Phẩm Của Cha Dượng

Chương 12

656 từ · ~4 phút đọc

Buổi sáng thứ Hai bắt đầu bằng tiếng động cơ xe ô tô lùi ra khỏi cổng biệt thự. Mẹ của Lam phải đi công tác ba ngày tại Đà Lạt để giám sát một dự án bảo tồn di sản. Tiếng cổng sắt đóng sầm lại như một tiếng súng nổ, báo hiệu sự kết thúc của lớp vỏ bọc gia đình hạnh phúc vốn đã rạn nứt từ bên trong.

Căn biệt thự rộng lớn đột ngột trở nên trống trải lạ thường. Lam đứng trên ban công tầng hai, nhìn theo bóng chiếc xe biến mất sau dãy hoa giấy. Một cảm giác tự do giả tạo nhen nhóm, nhưng ngay sau đó là nỗi sợ hãi nguyên thủy bủa vây. Cô biết, khi mẹ vắng nhà, người đàn ông kia sẽ không còn giữ bất kỳ một phép tắc nào nữa.

Lam cố tình nhốt mình trong phòng, nhưng tiếng gõ cửa đều đặn lúc mười giờ sáng đã đập tan ý định lẩn tránh.

"Mở cửa ra, Hạ Lam. Tôi biết em đang thức."

Giọng Thế Duy bình thản nhưng mang theo một sự áp chế không thể khước từ. Lam chần chừ hồi lâu rồi cũng vặn khóa. Duy đứng đó, trên tay cầm một khay trà nhỏ và một xấp bản vẽ kiến trúc. Anh không đợi cô mời, thản nhiên bước vào và ngồi xuống chiếc ghế bành bọc nhung cạnh cửa sổ.

"Mẹ đi rồi. Ngôi nhà này bây giờ chỉ có hai chúng ta. Em không cần phải diễn kịch nữa."

Duy thong dong rót trà, làn khói mỏng bốc lên làm mờ đi đôi mắt sâu hun hút phía sau gọng kính. Anh đặt ly trà xuống bàn, ánh mắt quét qua bộ đồ mặc nhà trễ nải của cô.

"Tôi không diễn kịch. Người diễn giỏi nhất ở đây là chú." Lam ngồi xuống mép giường, giữ khoảng cách an toàn. "Chú cưới mẹ tôi, nhưng lại nhìn tôi như một kẻ săn mồi. Chú không thấy ghê tởm chính mình sao?"

Duy đặt tập bản vẽ xuống, đứng dậy bước về phía cô. Mỗi bước chân của anh trên thảm len đều không phát ra tiếng động, nhưng lại khiến Lam cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Anh dừng lại trước mặt cô, cúi người xuống, hai tay chống lên mặt giường, ép Lam phải ngả người ra sau.

"Ghê tởm?" Duy khẽ nhếch môi, bàn tay anh vươn ra, luồn vào mái tóc còn hơi rối của cô, ép cô phải đối diện với mình. "Sự ghê tởm đó đã biến mất từ khoảnh khắc em bước vào phòng làm việc của tôi đêm đó rồi. Bây giờ, trong ngôi nhà này, không có cha dượng, không có con riêng. Chỉ có tôi và em."

Anh buông một tay ra, chậm rãi tháo chiếc kính cận đặt sang bên cạnh. Không có lớp kính che chắn, ánh mắt của Thế Duy trở nên trần trụi và nồng cháy hơn bao giờ hết. Anh ghé sát vào tai cô, hơi nóng từ cơ thể anh bao trùm lấy cô, khiến không gian xung quanh như đặc quánh lại.

"Ba ngày tới, tôi sẽ dạy em cách để thực sự trở thành một 'tác phẩm' dưới bàn tay tôi. Em có muốn biết cảm giác khi một bí mật hoàn toàn bị lột trần không?"

Bàn tay Duy di chuyển dọc theo xương sống của Lam, khiến cô rùng mình co rúm lại nhưng không thể đẩy anh ra. Sự căng thẳng bao trùm căn nhà không còn là sự ngột ngạt của giáo điều, mà là sự bí bách của những khao khát sắp bùng nổ.

Bên ngoài, bầu trời trong xanh đến lạ lùng, nhưng bên trong căn biệt thự, bóng tối của sự phản bội đang bắt đầu lan tỏa, nuốt chửng lấy chút lý trí cuối cùng của Hạ Lam. Cuộc chơi ba ngày của họ, giờ mới thực sự bắt đầu.