MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTác Phẩm Của Cha DượngChương 13

Tác Phẩm Của Cha Dượng

Chương 13

652 từ · ~4 phút đọc

Chiều hôm đó, căn nhà im lìm đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rít qua những kẽ lá phía ngoài vườn. Thế Duy không ép Lam phải ở cạnh anh ngay lập tức. Anh lui về xưởng phục chế ở tầng ba, nhưng lần này, anh để cửa mở hoàn toàn – một lời mời gọi không lời nhưng đầy quyền lực.

Lam ngồi dưới phòng khách, tâm trí rối bời. Sau cùng, đôi chân cô vẫn phản bội lại lý trí, dẫn dắt cô bước lên những bậc thang gỗ để đi về phía có mùi tinh dầu thông quen thuộc.

Duy đang đứng trước một bức tranh sơn dầu khổ lớn đã mục nát một góc, anh đang dùng một chiếc dao nhỏ mỏng như lá lúa để bóc tách lớp keo cũ. Thấy Lam bước vào, anh không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt lên tiếng:

"Lại đây giúp tôi giữ khung tranh."

Lam ngần ngại tiến tới. Cô đứng đối diện anh, hai tay giữ chặt lấy cạnh khung gỗ đã mủn màu thời gian. Khoảng cách giữa hai người bị ngăn cách bởi bức họa vẽ một lâu đài cổ bị bao phủ bởi sương mù. Phía sau bức tranh ấy, bóng tối của căn phòng dường như đậm đặc hơn.

"Nhìn vào đôi mắt của người phụ nữ trong tranh đi," Duy thì thầm, bàn tay anh vẫn tỉ mẩn di chuyển. "Bà ấy đang giữ một bí mật không thể nói ra. Sự im lặng đó có thể giết chết một người, nhưng cũng có thể khiến họ cảm thấy mình đang thực sự sống."

Bất chợt, Duy buông con dao xuống. Anh không nhìn vào bức tranh nữa mà nhìn thẳng qua khe hở của khung gỗ, xoáy sâu vào đôi mắt đang run rẩy của Lam. Anh vươn tay qua phía trên bức họa, nắm lấy gáy cô và kéo mạnh về phía trước.

Bức tranh cổ trở thành rào cản yếu ớt giữa hai cơ thể. Duy cúi xuống, nụ hôn của anh đổ ập lên môi Lam qua khoảng trống của khung tranh.

Nụ hôn này không còn là sự thăm dò hay khiêu khích, nó mang vị đắng chát của hóa chất phục chế tranh, vị nồng của rượu vang và cả vị mặn của sự phản bội. Nó sâu và thô bạo, như muốn rút cạn dưỡng khí của Lam. Cô cảm nhận được sự cứng cáp của khung gỗ tì vào lồng ngực mình, đau đớn nhưng lại mang đến một cảm giác thực tế đến tàn nhẫn.

Duy buông gáy cô ra, nhưng lại luồn tay xuống dưới lớp áo mỏng của Lam, chạm vào làn da đang nóng bừng phía sau lưng cô. Sự ma sát giữa những ngón tay thô ráp và tấm lưng trần khiến Lam rên rỉ yếu ớt, đầu óc cô quay cuồng trong một mớ hỗn độn của luân thường và dục vọng.

"Đây là vị của bí mật, Lam ạ," Duy nói giữa những nụ hôn vụn vặt lên cánh môi sưng đỏ của cô. "Nó đắng, nó đau, nhưng nó khiến em không bao giờ có thể quay lại làm cô con gái ngoan của mẹ em được nữa."

Anh đẩy bức tranh sang một bên, khung gỗ rơi xuống sàn phát ra một tiếng "rầm" khô khốc. Không còn gì ngăn cách, Duy nhấc bổng Lam lên, đặt cô ngồi lên chiếc bàn làm việc đầy bụi bặm. Ánh mắt anh lúc này không còn chút gì là vẻ đạo mạo của một kiến trúc sư bảo tồn, mà chỉ còn lại bản năng của một người đàn ông đang thèm khát sở hữu báu vật duy nhất trong đời mình.

Lam nhắm nghiền mắt, để mặc sự sa ngã cuốn mình đi. Phía sau bức tranh cổ là một vực thẳm, và cô đang cùng người cha dượng của mình rơi xuống đó một cách tự nguyện.