MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTác Phẩm Của Cha DượngChương 14

Tác Phẩm Của Cha Dượng

Chương 14

609 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn trong xưởng phục chế chập chờn rồi tắt ngóm, chỉ còn lại ánh trăng xanh xao hắt qua ô cửa kính bám bụi. Hạ Lam choàng tỉnh giữa những tấm toan cũ và mùi hóa chất nồng nặc. Cảm giác ê ẩm trên da thịt và hơi ấm còn sót lại của Thế Duy như một bản án đanh thép đóng dấu vào tâm trí cô.

Cô vội vã cài lại những chiếc cúc áo bị lệch, đôi tay run rẩy đến mức không thể thực hiện những động tác đơn giản nhất. Duy vẫn đứng đó, dựa lưng vào bức tường tối, điềm nhiên châm một điếu thuốc. Đốm lửa đỏ lập lòe trong bóng tối soi rõ gương mặt không chút hối lỗi của anh. Sự bình thản của anh vào lúc này chính là lưỡi dao sắc lẹm cứa vào lòng tự trọng của Lam.

"Tôi... tôi phải đi." Lam lắp bắp, giọng nói lạc đi vì sự ghê tởm chính mình.

"Em định chạy đi đâu?" Duy hít một hơi thuốc, giọng trầm khàn vang lên giữa không gian tĩnh mịch. "Chạy khỏi ngôi nhà này, hay chạy khỏi sự thật rằng em vừa mới hưởng thụ nó?"

"Chú im đi!" Lam hét lên, nước mắt uất ức trào ra. "Chú là đồ tồi! Chú đã phá nát mọi thứ... mẹ tôi sẽ thế nào nếu biết người chồng mà bà ấy tôn trọng lại là hạng người như thế này?"

Duy bước tới, hơi khói thuốc lá phả vào không khí, lạnh lùng và cay đắng. Anh đứng trước mặt cô, không đưa tay ra dỗ dành mà chỉ nhìn cô bằng đôi mắt chứa đựng sự thâm trầm tàn nhẫn:

"Mẹ em sẽ vẫn hạnh phúc chừng nào bí mật này còn nằm trong căn phòng này. Còn em, Lam ạ, em mới là kẻ đang phản bội bà ấy trong từng suy nghĩ."

Lam không thể chịu đựng thêm được nữa. Cô xô ngã chiếc ghế gỗ, lao ra khỏi phòng làm việc và chạy thẳng xuống cầu thang. Cô chạy như thể có một con quỷ đang đuổi theo sau lưng, nhưng thực chất, con quỷ đó nằm ngay trong lồng ngực cô.

Về đến phòng mình, cô khóa chặt cửa, lao vào phòng tắm và vặn vòi nước ở mức lạnh nhất. Cô kỳ cọ làn da mình cho đến khi nó đỏ ửng lên, cố gắng tẩy sạch mùi tinh dầu thông và mùi hương của Duy, nhưng vô ích. Mỗi một cái chạm lên da thịt đều nhắc nhở cô về cảm giác khi bàn tay anh luồn vào mái tóc, về nụ hôn mang vị đắng của sự phản bội.

Cô ngồi thụp xuống sàn đá lạnh buốt, ôm lấy đầu gối và bật khóc nức nở. Sự tội lỗi bủa vây lấy cô như một lớp màng nhầy nhụa không thể rũ bỏ. Cô thấy gương mặt cười hiền hậu của mẹ hiện ra, rồi lại thấy ánh mắt thiêu đốt của Duy.

Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là việc cô đã làm điều sai trái, mà là ngay trong lúc cô thấy ghê tởm nhất, một phần nào đó trong cơ thể cô vẫn đang âm thầm khao khát hơi ấm của người đàn ông ấy.

Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân của Duy dừng lại trước cửa phòng cô một lúc lâu rồi rời đi. Tiếng bước chân ấy như một lời khẳng định: Cuộc chạy trốn của cô chỉ là một vòng tròn quẩn quanh. Dù cô có đóng bao nhiêu lớp cửa, thì người đàn ông đó đã bén rễ vào sâu trong tâm hồn cô mất rồi.