Sau một đêm thức trắng trong sự dằn vặt, Hạ Lam tưởng rằng mình sẽ tìm cách đối đầu với Thế Duy một cách quyết liệt hơn. Nhưng khi buổi sáng ngày thứ hai của kỳ nghỉ vắng mẹ tới, cô lại thấy mình đứng trước cửa xưởng phục chế như một thói quen khó bỏ.
Duy không nhắc lại chuyện tối qua. Anh đang ngồi trước một bức tượng thạch cao nhỏ bị nứt vỡ, tay cầm một cây bút lông mảnh. Anh ngước mắt nhìn cô qua gọng kính, ánh nhìn điềm đạm như chưa từng có những thô bạo ở Chương 14.
"Lại đây, Lam. Đừng đứng đó như một vị khách lạ."
Lam tiến lại gần, giữ một khoảng cách chừng hai bước chân. Duy đặt cây bút xuống, lấy ra một miếng vải nhung mềm và một lọ sáp ong.
"Phục chế không chỉ là hàn gắn, mà là thấu hiểu cấu trúc của cái đẹp. Em múa rất giỏi, nhưng em chỉ biết dùng sức mạnh cơ bắp. Em chưa biết cách cảm nhận 'linh hồn' của sự chuyển động dưới lớp da thịt."
Duy đứng dậy, anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của Lam, dẫn dắt cô chạm vào những vết nứt trên bức tượng thạch cao.
"Em thấy không? Chỗ này gồ ghề, chỗ kia lại trơn láng. Cái đẹp nằm ở sự không hoàn hảo."
Anh đứng sát sau lưng cô, ngực anh chạm khẽ vào bả vai Lam. Bàn tay anh bao phủ lấy bàn tay cô, cùng nhau di chuyển trên những đường cong của bức tượng. Những ngón tay của Duy bắt đầu di chuyển một cách có tính toán hơn, từ mặt tượng thạch cao sang làn da mu bàn tay của cô.
"Nhắm mắt lại," Duy thì thầm, hơi thở nóng hổi mơn trớn vành tai cô. "Đừng nhìn bằng mắt. Hãy cảm nhận sự ma sát. Đó chính là cách nghệ thuật và khao khát giao thoa."
Lam nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm trí, mọi giác quan của cô bỗng trở nên nhạy cảm gấp bội. Cô cảm nhận được từng vết chai trên đầu ngón tay Duy đang mơn trớn những kẽ tay mình. Anh bắt đầu "dạy" cô về cấu trúc cơ thể, nhưng không phải bằng lời nói, mà bằng sự đụng chạm đầy nghệ thuật.
Tay anh trượt từ bàn tay lên cánh tay, rồi dừng lại ở khuỷu tay cô. Mỗi nơi anh đi qua đều để lại một cảm giác râm ran như có dòng điện chạy dưới da.
"Nghệ thuật là sự thành thật tuyệt đối," Duy nói, giọng anh trầm xuống đầy mê hoặc. "Cơ thể em đang thành thật hơn lời nói của em. Nó đang run rẩy, nó đang mở lòng ra với tôi... đúng không?"
Anh xoay người Lam lại, ép cô vào mép bàn gỗ. Duy cầm miếng vải nhung, chậm rãi lau đi một vệt bụi bẩn vô hình trên xương quai xanh của cô. Sự đụng chạm của lớp vải mềm mại hòa lẫn với hơi ấm từ bàn tay anh khiến Lam cảm thấy một sự khoái cảm tinh tế len lỏi vào từng tế bào.
Đây không phải là sự thô bạo của đêm qua. Đây là sự cám dỗ mang mác tri thức, là cách anh dùng danh nghĩa "dạy bảo" để thâm nhập vào sâu hơn trong ranh giới phòng thủ của cô. Lam thấy mình không còn muốn chạy trốn nữa. Sự dằn vặt tối qua đã bị vẻ đẹp tĩnh lặng và đầy dục vọng của bài học này lấn át.
"Chú là ác ma," Lam thì thầm, đôi mắt cô mơ màng nhìn anh.
"Nếu tôi là ác ma, thì em chính là tác phẩm điêu khắc đẹp nhất mà tôi từng muốn hủy hoại rồi lại hàn gắn," Duy đáp, nụ hôn của anh rơi xuống giữa trán cô, dịu dàng một cách tàn nhẫn.