Thị trấn cổ Họa Viên chìm trong màn sương mờ ảo của buổi sớm. Nơi đây, thời gian dường như đứng yên trong những kiến trúc mái ngói rêu phong. Nhưng trung tâm của thị trấn, Tổ Đường Họ Lương, lại là nơi duy trì một quy tắc lạnh lùng, nghiêm khắc: Cấm Tuyệt Đối Mọi Loại Hình Âm Nhạc.
Lương Hoàng, 18 tuổi, sống dưới mái nhà này. Cậu mồ côi cha từ nhỏ, lớn lên dưới sự nuôi dạy của bà nội, người cai quản gia tộc. Bà nội, Bà Lương, là hiện thân của sự bảo thủ và truyền thống. Bà tin rằng âm nhạc là nguồn gốc của mọi bất hạnh và cái chết trong dòng tộc.
"Hoàng, con phải nhớ. Âm nhạc là Sự Mất Mát. Nó sẽ mang linh hồn con đi," Bà Lương thường cảnh báo, giọng nói cứng rắn như đồng.
Nhưng Hoàng lại mang trong mình thiên khiếu âm nhạc bẩm sinh. Mỗi khi tiếng gió lùa qua mái hiên, cậu nghe thấy một giai điệu. Mỗi khi tiếng chày giã gạo vang lên, cậu cảm nhận được một nhịp điệu.
Đêm đó, Hoàng lén lút vào căn gác xép cũ kỹ. Cậu đã dành hàng tháng trời để lắp ráp những mảnh gỗ, dây thép phế liệu, tạo thành một cây độc huyền cầm thô sơ. Âm nhạc là bí mật và niềm an ủi duy nhất của cậu.