Tháng Bảy âm lịch, Tiết Vu Lan (Lễ báo hiếu), là thời điểm quan trọng nhất ở Họa Viên. Cổng Tổ Đường mở rộng, bày biện hương hoa và lễ vật cầu siêu.
Lương Hoàng phải cùng bà nội chuẩn bị đồ cúng và giấy tiền vàng mã. Cậu cố gắng làm việc thật nhanh để có thời gian riêng.
Hoàng nhìn ngọn lửa bập bùng đốt tiền vàng. Lễ cúng này là cách người sống tưởng nhớ và duy trì sự tồn tại của linh hồn người chết ở Địa Phủ Minh Lâu. Cậu luôn tò mò về thế giới bên kia – nơi cha cậu và ông cố cậu đang ở.
Trong lúc Bà Lương đi vắng, Hoàng không thể kìm nén được. Cậu trốn trong phòng, lấy cây độc huyền cầm ra. Ngón tay cậu lướt nhẹ trên dây đàn, tạo ra một âm thanh trong trẻo, trầm bổng. Âm thanh đó chứa đựng sự khao khát, sự cô đơn và tình yêu thương vô bờ bến dành cho người cha đã mất.
Nhưng đó là âm thanh bị cấm. Chỉ một thoáng lơ đễnh, một nốt nhạc sai đã vang lên. "Tùng!"
Âm thanh đó không tan vào không khí, mà như xé toạc không gian yên tĩnh.