Cây độc huyền cầm trong tay Hoàng rung lên dữ dội. Mọi thứ xung quanh cậu đột ngột tan chảy, chìm vào một màu đen sâu thẳm. Cậu cảm thấy mình bị hút vào một cơn lốc xoáy âm thanh.
Khi tỉnh dậy, Hoàng thấy mình đang đứng trên một con đường lát gạch lưu ly phát sáng, dưới một bầu trời đêm vĩnh cửu.
Cậu đang ở Địa Phủ Minh Lâu.
Khác với những gì cậu tưởng tượng về địa ngục, nơi đây là một thành phố rực rỡ sắc màu, được xây dựng từ ánh sáng và ký ức. Những ngôi nhà treo lồng đèn lụa, những con phố nhộn nhịp những bóng hình mờ ảo – linh hồn của người chết. Họ có vẻ ngoài vui vẻ, đang chuẩn bị cho lễ hội của riêng họ.
Hoàng nhận ra mình là người sống duy nhất ở đây. Da thịt cậu phát ra một luồng ánh sáng yếu ớt, thu hút sự chú ý của các linh hồn.
Hoàng hoảng sợ, cố gắng tìm lối ra. Cậu vô tình va vào một cô gái linh hồn có mái tóc tết dài và đôi mắt tinh nghịch.
"Này, cậu bé. Cậu là ai? Ánh sáng của cậu làm tớ chói mắt," cô gái cười khúc khích.