Cô gái linh hồn tên là Linh Nhi. Cô là người dẫn đường bất đắc dĩ cho Lương Hoàng.
"Cậu đã dùng một cánh cửa âm nhạc để tới đây," Linh Nhi giải thích, vừa nhảy múa qua những quầy hàng cúng tế. "Nốt nhạc sai của cậu đã làm cánh cổng Hư Vô mở ra. Cậu phải cẩn thận. Linh hồn người sống ở đây rất dễ bị tổn thương."
Hoàng kinh ngạc nhìn thế giới xung quanh. Linh Nhi kể rằng Địa Phủ Minh Lâu tồn tại nhờ Ký Ức và Lòng Tôn Kính của người sống. Mỗi ngọn đèn lồng là một ký ức.
Nhưng Linh Nhi cũng tiết lộ một sự thật đáng sợ: Minh Lâu đang bị đe dọa.
"Nhiều linh hồn đang bị biến thành bụi tro," Linh Nhi nói, giọng thoáng buồn. "Họ gọi đó là lời nguyền 'Mất Gốc'. Khi không còn ai trên Trần Thế ghi nhớ và thờ cúng, linh hồn sẽ phai nhạt và biến mất mãi mãi."
Hoàng nhìn thấy những vệt sáng lấp lánh tan biến vào không khí, đó chính là những linh hồn đang bị Mất Gốc.