Khi họ gần như bị Ác Mộng Gia Tộc nuốt chửng, một linh hồn mờ ảo xuất hiện, chặn đứng các hình ảnh. Đó là linh hồn của cha Hoàng – Lương Đạt.
Lương Đạt không thể giao tiếp bằng lời nói, nhưng ông truyền cho Hoàng một luồng cảm xúc mạnh mẽ: Tình yêu thương vô điều kiện và sự tin tưởng vào âm nhạc của Hoàng.
Linh Nhi giải thích: "Đây là Linh Hồn Bảo Hộ. Ông ấy đang dùng chút năng lượng cuối cùng để bảo vệ cậu. Ông ấy muốn cậu tiếp tục đi!"
Cha Hoàng chỉ vào hướng sâu thẳm của khu vực Mất Gốc, nơi Ông Cố đang ở. Hoàng nhận ra cha mình không hề hối hận về niềm đam mê âm nhạc. Ông chỉ bị nỗi sợ hãi của Bà Lương giam cầm.