Cuối cùng, Hoàng và Linh Nhi đến được Nơi Ẩn Náu Của Người Bị Lãng Quên – một khu vực hoang tàn, đầy cát bụi và những mảnh vụn ký ức.
Ông Cố Lương Hiển đang ở đó. Ông không phải là một linh hồn rực rỡ, mà chỉ là một cái bóng mờ nhạt, gần như trong suốt, ngồi bên cạnh một chiếc đàn tỳ bà bằng ánh sáng yếu ớt.
Ông Lương Hiển gầy gò, đôi mắt buồn bã nhưng vẫn giữ được sự tinh anh của một nghệ sĩ. Ông đang dùng những nốt nhạc cuối cùng của mình để cố gắng giữ lại sự tồn tại.
"Cháu là... Hoàng?" Giọng Ông Cố yếu ớt, như tiếng gió thoảng qua. "Cháu đã đến đây bằng âm nhạc bị cấm sao?"
Hoàng quỳ xuống, đưa tay chạm vào ông, cố gắng truyền năng lượng.