MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTâm Sự Cùng Đồng NghiệpChương 1: Dư Vị Của Men Rượu Và Sự Im Lặng

Tâm Sự Cùng Đồng Nghiệp

Chương 1: Dư Vị Của Men Rượu Và Sự Im Lặng

1,293 từ · ~7 phút đọc

Tiếng nhạc EDM từ sảnh chính của nhà hàng dội vào vách tường từng nhịp thình thình, khiến lớp không khí trong hành lang dẫn đến phòng kho trở nên đặc quánh và rung động. Buổi tiệc mừng công của tòa soạn báo Thời Đại đang ở độ cao trào nhất. Những tiếng cười nói hỉ hả, tiếng ly thủy tinh va vào nhau canh cách, và cả mùi của những thành công được tô vẽ bằng rượu mạnh. Nhưng đối với Lê Diệp, mọi thứ giống như một cuộn phim bị nhiễu sóng mà cô chỉ muốn tắt đi ngay lập tức.

Diệp lách mình qua đám đông, đôi giày cao gót nện xuống sàn đá hoa cương những tiếng cộc cạch khô khốc. Cô cần một khoảng lặng. Men rượu vang bắt đầu ngấm, làm hai gò má cô nóng bừng, và quan trọng hơn, cô cần trốn thoát khỏi ánh mắt của Trần Vũ – người đàn ông đang ngồi ở vị trí trung tâm của bàn tiệc kia.

Cô đẩy cửa bước vào căn phòng kho nằm cuối dãy hành lang. Đây là nơi chứa những thùng tạp chí cũ và thiết bị quay phim chưa kịp phân loại. Không gian tối om, chỉ có ánh đèn đường mờ ảo hắt vào từ ô cửa thông gió nhỏ phía trên cao, đổ xuống những vệt sáng xanh xao, lạnh lẽo. Diệp dựa lưng vào cánh cửa đã khép chặt, thở hắt ra một hơi đầy mệt mỏi. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Trần Vũ lúc nãy – khi anh thản nhiên đặt tay lên vai vợ mình trong buổi tiệc, nhưng ánh mắt lại kín đáo quan sát từng cử động nhỏ nhất của cô phía đối diện.

"Em định trốn ở đây đến bao giờ?"

Một giọng nói trầm thấp, mang theo chút phong trần và hơi men nồng nàn vang lên từ phía góc tối, nơi những chồng báo cũ cao ngất ngưởng. Diệp giật mình, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô chưa kịp lên tiếng, bóng đen ấy đã tiến lại gần.

Trần Vũ bước ra khỏi khoảng tối. Anh không còn giữ vẻ chỉnh chu thường thấy của một biên tập viên kỳ cựu. Chiếc áo sơ mi trắng đã mở hai cúc cổ, để lộ vùng xương quai xanh nam tính và làn da hơi ửng đỏ vì cồn. Ánh mắt anh trong bóng tối không hề mờ mịt, trái lại, nó sắc lẹm và găm chặt lấy cô như một thợ săn đã kiên nhẫn chờ đợi con mồi sa lưới từ rất lâu.

"Anh Vũ... sao anh lại ở đây?" Diệp lắp bắp, đôi tay cô vô thức nắm chặt lấy gấu váy lụa mỏng manh.

Vũ không trả lời ngay. Anh tiến thêm một bước, vây hãm cô trong khoảng không gian chật hẹp giữa cánh cửa và cơ thể vạm vỡ của mình. Một bàn tay anh chống lên cửa, ngay sát bên tai cô, tạo thành một chiếc lồng vô hình. Khoảng cách gần đến mức Diệp có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương quen thuộc trên áo anh quyện lẫn với mùi thuốc lá bạc hà nhàn nhạt. Đó là mùi vị của sự chín chắn, nhưng cũng là mùi vị của một sự nguy hiểm mà cô biết mình nên tránh xa.

"Tôi thấy em không vui khi tôi giới thiệu vợ mình với mọi người." Vũ cúi thấp xuống, hơi thở nóng hổi của anh phả vào vành tai cô, làm những sợi tóc tơ dựng đứng vì một luồng điện lạ lùng chạy dọc sống lưng. "Tại sao hả Diệp? Em đang ghen, hay em đang sợ hãi sự thật rằng chúng ta vốn dĩ chẳng là gì của nhau?"

"Anh say rồi," Diệp nói, giọng cô run rẩy dù cô đã cố tỏ ra cứng cỏi. Cô muốn đẩy anh ra, nhưng đôi bàn tay lại như mất hết sức lực, chỉ có thể bám hờ lấy ve áo sơ mi của anh. Lớp vải mỏng không ngăn nổi nhiệt độ nóng rực từ lồng ngực anh truyền sang lòng bàn tay cô.

Vũ khẽ cười, một tiếng cười khan đục ngầu trong cổ họng. Anh không lùi lại, trái lại, anh áp sát hơn. Đầu gối anh vô tình chen vào giữa hai chân cô, một sự đụng chạm thô bạo nhưng đầy khiêu khích khiến Diệp hít vào một hơi thật sâu. Sự cấm kỵ giống như một thứ thuốc độc ngọt ngào, càng biết là không nên, người ta lại càng muốn nếm thử.

"Tôi tỉnh hơn bao giờ hết, Lê Diệp." Anh dùng bàn tay còn lại nâng cằm cô lên, bắt cô phải đối diện với sự chiếm hữu đang bùng cháy trong đôi mắt mình. "Em có biết điều gì đáng sợ nhất trong căn phòng này không? Không phải là bóng tối, mà là tiếng nhịp tim của em. Nó đang đập nhanh đến mức phản bội lại mọi lời nói dối mà em định thốt ra."

Bên ngoài, tiếng nhạc dường như đã chuyển sang một bản ballad chậm rãi, du dương nhưng đầy ám ảnh. Tiếng bước chân của ai đó đi ngang qua hành lang, tiếng cười đùa vang vọng rồi nhỏ dần. Sự sợ hãi bị phát hiện khiến dây thần kinh của Diệp căng ra như dây đàn. Cô nín thở, mỗi tế bào trên da thịt đều trở nên nhạy bén đến cực độ. Cô có thể cảm nhận được sự cứng cáp của cơ thể anh, sự thô ráp của những ngón tay đang mơn trớn dưới cằm, và cả sự khao khát đang trỗi dậy từ sâu thẳm bản năng.

"Suỵt..." Vũ đặt ngón tay trỏ lên môi cô khi thấy cô định lên tiếng. Ánh mắt anh hạ xuống, dừng lại ở bờ môi mọng đang hé mở vì thiếu oxy của cô. "Đừng nói gì cả. Em có muốn họ biết vị biên tập viên gương mẫu và cô phóng viên trẻ triển vọng đang làm gì trong cái xó xỉnh tối tăm này không?"

Câu hỏi ấy giống như một gáo nước lạnh, nhưng lại mang theo ngọn lửa thiêu đốt lý trí. Diệp nhắm mắt lại, một giọt mồ hôi mỏng chảy dọc theo thái dương. Cô biết mình đang đứng bên bờ vực của sự hủy hoại. Anh có gia đình, có sự nghiệp, và cô cũng vậy. Nhưng trong khoảnh khắc này, giữa bóng tối và hơi men, những rào cản đạo đức kia dường như mờ nhạt đi trước sức hút của xác thịt.

Vũ không đợi cô trả lời. Anh cúi xuống, môi anh không chạm vào môi cô, mà lướt nhẹ qua hõm cổ, nơi mạch máu đang đập liên hồi. Một nụ hôn phớt nhưng chứa đựng sự kìm nén của hàng tháng trời làm việc cạnh nhau, của những lần chạm tay vô tình trên bàn biên tập, của những ánh nhìn lén lút sau lưng đồng nghiệp.

Diệp run lên, đôi tay cô không còn bám vào ve áo nữa mà luồn vào mái tóc hơi rối của anh, kéo anh lại gần hơn như một sự thỏa hiệp thầm lặng. Trong căn phòng kho chật hẹp ấy, dư vị của rượu vang đỏ không còn nồng bằng dư vị của một mối quan hệ sai trái vừa mới bắt đầu bùng phát. Họ giống như hai kẻ lữ hành khát nước giữa sa mạc, bất chấp dòng nước trước mặt là ảo ảnh hay là thuốc độc, họ vẫn cứ lao vào với tất cả sự tuyệt vọng và khao khát của mình.

Đêm nay chỉ mới bắt đầu, và sự im lặng trong căn phòng này chính là đồng khỏa của họ.