Ánh nắng buổi sáng sớm của thành phố không hề dịu dàng, nó gay gắt và xuyên thấu qua những tấm kính cường lực của tòa soạn báo Thời Đại, phơi bày tất cả những gì người ta muốn che giấu sau màn đêm. Lê Diệp bước vào văn phòng với một cặp kính mát to bản, cố ngăn bản thân mình không gục ngã vì cơn đau đầu do dư vị của rượu vang và sự thiếu ngủ.
Không gian công sở vẫn vậy: tiếng máy in chạy rè rè, mùi giấy mới trộn lẫn mùi tinh dầu sả chanh rẻ tiền, và những lời bàn tán xôn xao về buổi tiệc tối qua. Diệp bước nhanh về phía bàn làm việc của mình, cố tình cúi thấp đầu, hy vọng mình có thể tàng hình giữa những đồng nghiệp đang bận rộn. Thế nhưng, trí não cô lại không ngừng tái hiện lại cảm giác của đêm qua—cảm giác của đôi bàn tay thô ráp áp vào eo, và mùi hương đàn hương nồng nàn của Trần Vũ.
"Diệp, qua phòng tôi một chút."
Giọng nói ấy không cao không thấp, vang lên từ phía sau khiến cô giật nảy mình. Diệp quay lại, thấy Trần Vũ đang đứng ở cửa phòng biên tập. Anh đã trở lại là một vị sếp nghiêm túc với bộ vest màu xám tro phẳng phiu, mái tóc chải chuốt gọn gàng, và hoàn toàn không có một dấu vết nào của người đàn ông đã vây hãm cô trong phòng kho tối tăm vài tiếng trước. Sự điềm tĩnh của anh khiến cô cảm thấy vừa sợ hãi, vừa có chút uất ức.
Cô lặng lẽ đứng dậy, bước theo anh. Khi cánh cửa phòng biên tập khép lại, không gian trở nên yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường. Vũ không ngồi vào ghế làm việc ngay, anh đứng bên cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới.
"Báo cáo vụ điều tra môi trường ở phía Nam, em làm đến đâu rồi?" Anh hỏi, tông giọng hoàn toàn là công việc.
Diệp hít một hơi sâu, cố giữ cho giọng mình không run rẩy: "Dạ, em đang tổng hợp dữ liệu, dự kiến chiều nay sẽ có bản phác thảo đầu tiên."
Vũ quay lại, ánh mắt anh lướt qua cô một lượt, rồi dừng lại ở vùng cổ được che chắn bởi chiếc khăn lụa mỏng—thứ mà Diệp đã cố tình đeo vào để che đi dấu vết đỏ nhạt còn sót lại. Một nụ cười rất mờ, gần như không thể nhận ra, thoáng qua trên môi anh.
"Tốt. Nhưng tôi muốn em tập trung hơn. Sáng nay em vào muộn mười lăm phút." Anh tiến lại gần bàn làm việc, lấy một xấp tài liệu rồi bước thẳng về phía cô.
Khi đi ngang qua, anh không dừng lại, nhưng mu bàn tay anh khẽ lướt qua mu bàn tay cô—một sự đụng chạm chớp nhoáng nhưng lại mang theo sức nóng của một lời cảnh báo. Diệp run lên, tập tài liệu trên tay suýt chút nữa rơi xuống sàn.
"Trong tòa soạn này, mọi thứ đều có mắt có tai," Vũ nói nhỏ, chỉ đủ để hai người nghe thấy khi anh đứng sát sạt sau lưng cô để với lấy một cây bút trên kệ. "Đừng để sự xao nhãng của em làm hỏng chuyện."
Diệp quay phắt lại, đôi mắt cô rực lên sự bướng bỉnh: "Nếu anh sợ chuyện bị bại lộ, thì tối qua anh không nên..."
"Không nên làm gì?" Vũ ngắt lời, anh cúi xuống, khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn tính bằng centimet. Ánh nắng từ cửa sổ hắt vào, soi rõ từng sợi lông mi của anh và cả sự lạnh lùng tàn nhẫn trong đôi đồng tử màu cà phê tối. "Tôi nhớ là em đã không hề đẩy tôi ra, Lê Diệp."
Cổ họng Diệp đắng ngắt. Anh nói đúng. Sự cấm kỵ này không phải đến từ một phía. Cô là kẻ đồng lõa, là người đã cho phép bản năng lấn át lý trí trong khoảnh khắc yếu lòng nhất.
"Tối qua là một sai lầm vì rượu," cô lẩm bẩm, ánh mắt né tránh.
Vũ khẽ bật cười, bàn tay anh đột ngột vươn ra, nắm lấy cằm cô và nâng lên. Lần này không có bóng tối che chở, mọi xúc cảm đều hiện rõ mồn một. "Rượu chỉ làm người ta can đảm hơn để làm điều họ hằng mong muốn thôi. Đừng đổ lỗi cho nó."
Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa. Diệp hoảng hốt lùi lại một bước, trái tim đập loạn xạ như một con thú bị dồn vào đường cùng. Trần Vũ thản nhiên ngồi xuống ghế, mở tập hồ sơ ra như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Vào đi," anh nói vọng ra.
Mai, một phóng viên cùng ban, bước vào với vẻ mặt hớt hải: "Anh Vũ, chị nhà vừa gửi lẵng hoa và đồ ăn trưa đến cho anh đấy. Chị ấy chu đáo quá, làm cả phòng em ghen tị nổ mắt đây này."
Diệp cảm thấy như có ai đó vừa giáng một đòn mạnh vào lồng ngực mình. Sự thật về "cuộc hôn nhân vỏ bọc" mà cô nghe đồn đại, và thực tế về một người vợ đảm đang đang hiện hữu ngoài kia, tạo thành một rãnh ngăn cách sâu hoắm giữa cô và người đàn ông đang ngồi kia. Cô nhìn sang Vũ, thấy anh khẽ gật đầu, nở một nụ cười xã giao: "Cảm ơn, bảo mọi người cứ tự nhiên dùng nhé."
Mai quay sang nhìn Diệp, tò mò: "Ơ, Diệp cũng ở đây à? Mặt em sao đỏ thế? Ốm à?"
"Em... em hơi đau đầu một chút. Em xin phép ra ngoài làm việc tiếp ạ," Diệp lí nhí rồi gần như chạy trốn khỏi căn phòng đó.
Bước ra khỏi phòng biên tập, Diệp thấy lẵng hoa lan trắng tinh khiết đặt ngay ngắn ở bàn lễ tân, kèm theo một tấm thiệp nhỏ ghi dòng chữ nắn nót: "Chúc chồng một ngày làm việc hiệu quả. Em chờ anh ở nhà."
Màu trắng của hoa lan như một sự mỉa mai cay nghiệt đối với những gì nhơ nhuốc đang nhen nhóm trong lòng cô. Diệp ngồi xuống bàn làm việc, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính trống rỗng. Cô biết mình nên dừng lại, nên xin chuyển ban, hoặc thậm chí là nghỉ việc. Nhưng khi cô ngước lên, qua vách ngăn kính, cô thấy Vũ đang nhìn mình. Anh không nhìn lẵng hoa, cũng không nhìn Mai, anh nhìn cô với một ánh mắt đầy ám ảnh và đầy hứa hẹn về một sự hủy diệt ngọt ngào.
Chiếc điện thoại trên bàn Diệp rung nhẹ. Một tin nhắn ẩn danh từ ứng dụng nội bộ hiện lên: "Hết giờ làm việc, đợi tôi ở bãi xe tầng hầm B3. Chúng ta cần nói về 'sai lầm' của em."
Diệp tắt màn hình, hơi thở nghẹn lại. Sự im lặng trong văn phòng giờ đây không còn yên bình nữa, nó chứa đựng những cơn sóng ngầm chực chờ cuốn phăng tất cả. Cô biết, nếu chiều nay cô xuống hầm gửi xe đó, cô sẽ chính thức bước qua ranh giới mà không bao giờ có thể quay đầu lại được nữa.
Sự cấm kỵ không chỉ là một cảm giác, nó là một cái bẫy. Và cô, bằng tất cả sự tỉnh táo còn sót lại, thấy mình đang tự nguyện bước vào đó.