Tiếng chuông báo hết giờ làm việc vang lên khô khốc, giải phóng những con người đang mệt mỏi khỏi mớ giấy tờ hỗn độn. Lê Diệp ngồi bất động trước màn hình máy tính đã tắt ngóm từ mười phút trước. Cô nhìn dòng người tấp nập ra về, nhìn Mai vui vẻ xách túi đi hẹn hò, và nhìn cả bóng lưng cao lớn của Trần Vũ khuất dần sau cánh cửa thang máy dành cho ban lãnh đạo.
Lý trí gào thét bảo cô hãy dắt xe ra khỏi tòa nhà bằng lối cổng chính và chạy thẳng về nhà, khóa chặt cửa lại. Nhưng đôi chân cô, như bị điều khiển bởi một sợi dây vô hình, lại ấn nút xuống tầng hầm B3 – khu vực vốn dĩ vắng người và u ám nhất của tòa soạn.
Cửa thang máy mở ra, một luồng không khí lạnh lẽo và nồng mùi xăng dầu sực lên. Tầng B3 rất ít xe, chỉ có những chiếc xe cũ của tòa soạn nằm bám bụi trong góc khuất. Ánh đèn tuýp trên trần nhấp nháy, tỏa ra thứ ánh sáng trắng đục lờ mờ. Diệp bước đi, tiếng giày cao gót va chạm với nền xi măng tạo nên những âm thanh vang vọng, cô độc.
Từ trong góc tối, chiếc SUV màu đen của Trần Vũ khẽ nháy đèn. Cánh cửa ghế phụ tự động mở ra như một cái miệng thú đang chờ đợi. Diệp đứng khựng lại một giây, hít một hơi thật sâu để nén lại sự run rẩy, rồi bước vào trong.
Không gian bên trong xe kín mít, mùi đàn hương nồng đậm bao trùm lấy cô ngay lập tức. Trần Vũ ngồi ở ghế lái, tay vẫn đặt trên vô lăng, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước. Anh không nhìn cô, nhưng sự hiện diện của anh tỏa ra một áp lực vô hình khiến không khí trở nên loãng đi.
"Tôi cứ nghĩ em sẽ không đến," Vũ lên tiếng, giọng anh trầm đặc, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của xe.
"Tôi đến để nói rằng chúng ta không nên có những tin nhắn như vậy nữa," Diệp cố giữ giọng mình bình thản, nhưng đôi bàn tay đan chặt vào nhau trên đùi đã phản bội cô. "Anh có gia đình, và tôi không muốn sự nghiệp của mình bị hủy hoại vì một đêm say."
Vũ quay sang, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên khuôn mặt cương nghị. Anh buông vô lăng, chầm chậm ngả người về phía cô. Khoảng cách thu hẹp khiến Diệp phải tựa sát vào cửa xe.
"Sai lầm?" Anh lặp lại từ cô đã dùng ở văn phòng, bàn tay anh vươn ra, ngón cái vuốt nhẹ dọc theo gò má đang nóng bừng của cô. "Nếu là sai lầm, tại sao tim em lại đập mạnh thế này khi thấy tôi? Nếu là sai lầm, tại sao tối qua em lại ôm chặt lấy tôi như thể tôi là người duy nhất cứu rỗi em khỏi sự cô đơn đó?"
"Đó chỉ là bản năng nhất thời!" Diệp cãi lại, hơi thở trở nên dồn dập.
"Đúng, là bản năng. Và bản năng thì không biết nói dối." Bàn tay Vũ không dừng lại ở gò má, anh trượt xuống cổ, rồi dừng lại ở vị trí xương quai xanh, nơi trái tim cô đang đánh trống liên hồi dưới lớp áo sơ mi mỏng. "Chúng ta giống nhau, Diệp ạ. Đều đang sống trong những chiếc lồng sắt lộng lẫy và giả tạo. Em chán ghét sự tẻ nhạt của những gã trai trẻ vây quanh mình, còn tôi... tôi thèm khát một chút hơi ấm chân thật giữa những vở kịch đạo đức mỗi ngày."
Vũ áp sát hơn, hơi thở anh phả lên môi cô. Diệp thấy mình như bị thôi miên. Sự cấm kỵ này không chỉ là xác thịt, nó là sự thấu hiểu đầy tội lỗi giữa hai tâm hồn cô độc.
"Tôi không yêu cầu em làm người tình bóng tối theo cách rẻ tiền đó," Vũ thầm thì, đôi mắt anh tối sầm lại, đầy vẻ nguy hiểm. "Hãy coi đây là một thỏa ước ngầm. Phía trên mặt đất, tôi là sếp của em, là người chồng mẫu mực. Nhưng dưới những góc khuất này, chúng ta thuộc về nhau. Không ràng buộc, không danh phận, chỉ có sự thỏa mãn và sự thật. Em có dám không?"
Diệp nhìn vào đôi mắt ấy, cô thấy sự hủy hoại, nhưng cũng thấy một sự tự do đầy ma mị mà cô hằng khao khát. Một cảm giác nóng rực lan tỏa từ nơi anh chạm vào, đốt cháy nốt chút lý trí cuối cùng. Cô biết mình đang ký tên vào bản khế ước với quỷ dữ.
"Anh... anh sẽ không bỏ rơi tôi nếu chuyện bị phát hiện chứ?" Diệp hỏi, một câu hỏi yếu ớt của kẻ đã đầu hàng.
Vũ không trả lời bằng lời nói. Anh đưa tay ra phía sau gáy cô, kéo cô vào một nụ hôn nồng cháy và thô bạo. Nụ hôn này không còn sự thăm dò như đêm qua, nó mang tính chiếm đoạt và khẳng định chủ quyền. Diệp rên rỉ một tiếng nhỏ, vòng tay qua cổ anh, đáp lại bằng tất cả sự kìm nén của mình.
Trong không gian chật hẹp của chiếc xe dưới tầng hầm vắng lặng, sự chuyên nghiệp và đạo đức bị gác sang một bên. Những cái chạm trở nên táo bạo hơn dưới lớp vải công sở. Vũ đẩy ghế lái ra sau, kéo cô về phía mình. Sự tương phản giữa cái lạnh của điều hòa và cái nóng rực từ cơ thể họ tạo nên một cảm giác kích thích cực độ.
"Em là của tôi," Vũ thầm thì giữa những nụ hôn, bàn tay anh luồn vào dưới gấu áo cô, chạm vào làn da mịn màng đang run rẩy. "Ở đây, chỉ có sự thật này tồn tại."
Tiếng còi xe ở tầng trên vọng xuống mờ nhạt, nhắc nhở về một thế giới đầy rẫy những quy tắc. Nhưng ở tầng hầm B3 này, dưới ánh đèn tuýp lập lòe, một mối quan hệ cấm kỵ đã chính thức được thiết lập. Diệp nhắm mắt lại, mặc kệ bản thân mình chìm sâu vào vòng tay của người đàn ông đã có chủ, cảm nhận sự rung động mãnh liệt của một cuộc đời sắp sửa bị xáo trộn hoàn toàn.
Đêm đó, khi Diệp trở về căn hộ nhỏ của mình, trên cổ cô là một vết hằn nhạt màu đỏ thẫm – dấu ấn của một thỏa ước mà cô biết mình sẽ phải trả giá bằng cả trái tim lẫn danh dự.