Sáng thứ Hai, tòa soạn Thời Đại như một cỗ máy khổng lồ bắt đầu vận hành với công suất tối đa. Những tiếng chuông điện thoại reo liên hồi, tiếng tranh luận về các đề tài nóng hổi giữa các tổ phóng viên tạo nên một bầu không khí náo nhiệt. Lê Diệp ngồi tại bàn làm việc, ngón tay gõ nhịp đều đặn trên bàn phím, nhưng tâm trí cô lại đang trôi dạt về một nơi khác.
Mỗi khi cánh cửa phòng biên tập của Trần Vũ mở ra, tim cô lại hẫng đi một nhịp. Cô cố gắng giữ khuôn mặt lạnh lùng, chuyên nghiệp nhất có thể, nhưng sự hiện diện của anh ở đó—cách chỉ một bức tường kính—giống như một thỏi nam châm vô hình liên tục kéo rút sự tập trung của cô.
"Diệp, đây là hồ sơ vụ xả thải của nhà máy giấy ở khu công nghiệp phía Tây. Anh Vũ chỉ đích danh em phụ trách mảng thực địa cùng anh ấy."
Mai đặt một xấp tài liệu dày cộp xuống bàn, ánh mắt nhìn Diệp có chút tò mò xen lẫn ngưỡng mộ. "Sếp Vũ vốn dĩ rất khắt khe, em mới vào mà được anh ấy tin tưởng dẫn dắt trực tiếp thế này đúng là cơ hội ngàn năm có một đấy. Cố lên nhé!"
Diệp gượng cười, nhận lấy xấp hồ sơ mà lòng bàn tay đã lấm tấm mồ hôi. Cô biết, "tin tưởng dẫn dắt" chỉ là cái vỏ bọc hào nhoáng cho một thỏa ước ngầm mà họ đã ký kết dưới hầm xe tối tăm.
"Vào họp thôi mọi người!" Tiếng của Vũ vang lên từ phía phòng họp lớn.
Trong phòng họp, ánh đèn huỳnh quang soi rõ mọi gương mặt. Trần Vũ đứng ở đầu bàn, phong thái đĩnh đạc, đôi mắt sắc sảo lướt qua các sơ đồ và biểu đồ thống kê. Anh phân tích vụ án môi trường một cách sắc bén, không một kẽ hở. Nhìn anh lúc này, không ai có thể tưởng tượng được đôi bàn tay đang cầm bút kia từng thô bạo xiết chặt lấy eo Diệp, hay đôi môi đang thốt ra những thuật ngữ chuyên môn khô khanh kia từng nồng nàn hơi men và dục vọng.
"Lê Diệp, em có ý kiến gì về phương án tiếp cận này không?"
Vũ đột ngột gọi tên cô. Diệp giật mình, cô ngước lên và chạm phải ánh mắt của anh. Nó bình thản đến đáng sợ, nhưng nếu nhìn kỹ, cô thấy một tia lửa ẩn hiện sâu trong đó—một sự khiêu khích kín đáo.
"Dạ... em nghĩ chúng ta nên tiếp cận theo hướng thâm nhập thực tế vào ca đêm. Lúc đó việc xả thải diễn ra lén lút, sẽ dễ lấy được bằng chứng hơn," Diệp cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
"Rất tốt. Vậy em sẽ cùng tôi đi khảo sát hiện trường vào tối thứ Tư tới," Vũ chốt hạ một cách dứt khoát.
Cả phòng họp bắt đầu xì xào. Thường thì sếp sẽ cử một nhóm phóng viên đi, nhưng lần này anh lại đích thân đi cùng một nữ phóng viên trẻ. Một vài ánh mắt nghi ngại bắt đầu đổ dồn về phía Diệp. Cô cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, nhưng sự phấn khích vì được ở gần anh trong bóng tối của một "nhiệm vụ" lại âm thầm trỗi dậy, lấn át cả nỗi sợ hãi bị phát hiện.
Sau buổi họp, khi mọi người đã tản ra, Diệp nán lại để thu dọn tài liệu. Khi cô định bước ra cửa, Vũ đi ngang qua, cánh tay anh vô tình quẹt mạnh vào vai cô. Giọng anh thấp đến mức chỉ có cô nghe thấy:
"Sắp xếp đồ đạc đi. Chuyến đi này sẽ kéo dài hơn em tưởng đấy."
Diệp đứng sững lại, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Cô nhìn theo bóng lưng anh đang khuất dần, lòng trĩu nặng sự dằn vặt. Sự chuyên nghiệp mà cô hằng theo đuổi đang dần bị vấy bẩn bởi những toan tính cá nhân. Cô tự hỏi, mình là một phóng viên đang đi tìm sự thật, hay chỉ là một quân cờ trong trò chơi cảm giác mạnh của Trần Vũ?
Buổi chiều, khi đang ngồi sửa bản tin, điện thoại Diệp nhận được một email nội bộ từ Vũ. Tiêu đề là "Tài liệu tham khảo", nhưng bên trong chỉ là một tấm ảnh chụp một góc quán cà phê vắng vẻ gần tòa soạn kèm theo dòng chữ: "18:00. Tôi chờ ở lối thoát hiểm."
Ranh giới giữa công việc và đời tư đã không còn là một đường thẳng nữa, nó đã trở thành một mê cung chằng chịt. Diệp biết mình đang lún sâu vào một mối quan hệ mà ở đó, mỗi bước đi trên bàn giấy đều mang theo dư vị của sự tội lỗi. Cô nhìn lẵng hoa lan trắng của vợ Vũ vẫn còn đặt ở sảnh, cánh hoa đã bắt đầu héo úa ở rìa, giống như sự thanh thản trong lòng cô đang dần tan biến.
Nhưng dù cho lý trí có đưa ra bao nhiêu lời cảnh báo, khi đồng hồ điểm 18:00, Diệp vẫn đứng dậy, chỉnh lại cổ áo sơ mi che đi vết hằn đỏ đã nhạt màu, và bước về phía lối thoát hiểm—nơi bóng tối và Trần Vũ đang đợi cô.