MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTâm Sự Cùng Đồng NghiệpChương 5: Chuyến Đi Trong Đêm

Tâm Sự Cùng Đồng Nghiệp

Chương 5: Chuyến Đi Trong Đêm

1,013 từ · ~6 phút đọc

Con đường dẫn về phía khu công nghiệp phía Tây mỗi lúc một thưa thớt ánh đèn. Chiếc xe SUV của Trần Vũ lao đi trong màn đêm, ánh đèn pha cắt đôi cái tĩnh mịch của vùng ngoại ô. Bên trong xe, sự im lặng không còn mang vẻ ngột ngạt của văn phòng, mà nó mang một dư vị nồng nàn, chờ chực bùng phát.

Lê Diệp ngồi ở ghế phụ, tay ôm chặt chiếc máy ảnh và cuốn sổ ghi chép. Cô nhìn qua cửa sổ, thấy bóng tối của những hàng cây xẹt qua như những bóng ma. Đây là lần đầu tiên cô đi thực địa cùng Vũ kể từ sau thỏa ước ngầm dưới hầm xe. Bộ đồ bảo hộ màu sẫm và chiếc áo khoác gió khiến cô trông nhỏ bé hơn thường lệ, nhưng đôi mắt cô lại rực lên sự cảnh giác của một phóng viên sắp dấn thân vào vùng nguy hiểm.

"Em sợ à?" Vũ phá tan bầu không khí bằng một câu hỏi ngắn gọn. Anh vẫn lái xe bằng một tay, tay kia thong thả gác lên thành cửa, phong thái tự tại như thể đây không phải là một chuyến thâm nhập vào ổ của bọn tội phạm xả thải, mà là một cuộc dạo chơi.

"Em không sợ vụ án," Diệp thành thật trả lời, giọng cô hơi khàn đi. "Em chỉ sợ... sự hiện diện của chúng ta ở đây."

Vũ khẽ nhếch môi, anh tấp xe vào một bãi đất trống cách nhà máy giấy khoảng một cây số. Anh tắt máy, tắt đèn, đưa không gian trở về với bóng tối nguyên thủy của nó. Tiếng côn trùng kêu râm ran càng làm tăng thêm cảm giác tách biệt với thế giới loài người.

"Ở đây không có ai cả, Diệp ạ. Không có vợ tôi, không có đồng nghiệp, không có những chuẩn mực đạo đức mà em hằng tôn thờ." Vũ quay sang, trong bóng tối, ánh mắt anh lấp lánh như một loài dã thú. "Chỉ có tôi, em và sự thật mà chúng ta sắp phơi bày."

Họ xuống xe, lén lút băng qua những lạch nước đen ngòm, bốc mùi hóa chất nồng nặc để tiến sát về phía bờ sông – nơi được cho là có đường ống xả thải ngầm. Diệp đi phía sau, đôi lúc trượt chân vì nền đất trơn trượt, và mỗi lần như thế, bàn tay Vũ lại kịp thời vươn ra, nắm lấy eo cô, kéo cô lại gần. Những đụng chạm ấy trong bóng tối, giữa một không gian đầy mùi nguy hiểm, trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết.

"Suỵt, nhìn kia." Vũ thầm thì, anh kéo cô nấp sau một lùm cây rậm rạp.

Phía trước họ, dưới ánh đèn pin leo lét của những gã bảo vệ nhà máy, một dòng chất lỏng đen kịt, sủi bọt trắng đang ồ ạt tuôn ra từ lòng đất, đổ thẳng xuống dòng sông vốn đã chết mòn. Diệp nhanh chóng đưa máy ảnh lên, tiếng màn trập vang lên rất khẽ dưới sự che chở của tiếng nước chảy xiết. Tim cô đập thình thịch, một phần vì lo sợ bị phát hiện, một phần vì hơi nóng từ cơ thể Vũ đang áp sát sau lưng cô để quan sát cùng.

Khi những tấm ảnh quan trọng đã được ghi lại, họ nhanh chóng rút lui. Nhưng trong lúc quay trở về xe, một cơn mưa rừng bất chợt đổ ập xuống. Những hạt mưa nặng hạt và lạnh buốt khiến họ nhanh chóng bị ướt sũng.

Chạy được vào trong xe, cả hai đều thở dốc. Diệp run lên vì lạnh, những sợi tóc bết lại vào hai bên má. Vũ vội vã lấy một chiếc khăn lớn từ ghế sau, choàng lên người cô.

"Em ổn chứ?" Anh hỏi, giọng nói có phần dịu lại, không còn vẻ mỉa mai thường ngày.

Diệp ngước lên nhìn anh, nước mưa chảy dài trên khuôn mặt cô, làm đôi môi cô trở nên tái nhợt nhưng vẫn đầy mời gọi. Trong khoảnh khắc đó, sự căng thẳng của vụ án và sự lạnh lẽo của cơn mưa đã phá vỡ nốt những rào cản cuối cùng. Vũ không kiềm chế được nữa, anh đưa tay ôm lấy khuôn mặt cô, lau đi những giọt nước mưa bằng ngón tay cái thô ráp.

"Anh Vũ..." Diệp thầm thào, một tiếng gọi đầy sự đầu hàng.

Vũ cúi xuống, nụ hôn của anh lần này mang theo vị mặn của nước mưa và vị nồng cháy của sự thèm khát bị kìm nén bấy lâu. Anh đẩy ghế phụ ra sau hết mức, kéo cô vào lòng mình. Trong không gian chật hẹp, giữa tiếng mưa tầm tã đập vào mui xe như muốn xé toạc không gian, hai cơ thể ướt đẫm quyện vào nhau.

Bàn tay Vũ luồn vào trong lớp áo khoác gió của cô, chạm vào làn da đang run rẩy vì lạnh nhưng lại nóng rực vì ham muốn. Mỗi cái chạm, mỗi nụ hôn đều mang hơi thở của sự cấm kỵ. Họ đang đứng giữa lằn ranh của một nhiệm vụ cao cả và một hành vi tội lỗi về mặt đạo đức. Nhưng lúc này, chẳng ai quan tâm đến điều đó nữa.

Sự va chạm xác thịt dưới sự bao phủ của cơn mưa và bóng tối ngoại ô khiến mọi thứ trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Diệp bám chặt lấy vai anh, tiếng rên rỉ nhỏ nhoi bị nuốt chửng bởi tiếng sấm rền vang xa xăm. Trong chiếc xe SUV đơn độc giữa cánh đồng hoang, một biên tập viên đạo mạo và một phóng viên trẻ đã để mặc cho bản năng dẫn lối, biến chuyến đi thực địa thành một cuộc hành trình vào những khao khát sâu kín nhất của con người.

Cơn mưa ngoài kia vẫn không có dấu hiệu dừng lại, cũng giống như mối quan hệ của họ, một khi đã bắt đầu thì không còn đường lui.