MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTâm Sự Cùng Đồng NghiệpChương 6: Dấu Vết Để Lại

Tâm Sự Cùng Đồng Nghiệp

Chương 6: Dấu Vết Để Lại

1,122 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, tòa soạn báo Thời Đại vẫn vận hành với nhịp độ hối hả như thường lệ, nhưng đối với Lê Diệp, mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi. Cô bước vào văn phòng với một chiếc áo sơ mi cao cổ, dù thời tiết bắt đầu chuyển sang oi nồng. Ánh mắt cô dán chặt vào những bước chân của chính mình, cố gắng không để bất cứ ai đọc được sự xáo trộn trong tâm hồn.

Sự kiện đêm qua ở khu công nghiệp phía Tây không chỉ để lại những tấm ảnh bằng chứng đắt giá trong chiếc thẻ nhớ, mà còn để lại những vết hằn sâu sắc trong tâm trí cô. Mỗi khi nhắm mắt lại, Diệp vẫn cảm nhận được hơi lạnh của nước mưa hòa quyện với sức nóng rực từ cơ thể của Trần Vũ. Cô thấy mình giống như một kẻ trộm vừa thực hiện một vụ đánh cắp lớn lao, vừa thỏa mãn nhưng cũng vừa run sợ trước ánh sáng ban ngày.

"Diệp! Vụ thực địa tối qua sao rồi? Anh Vũ bảo em nắm giữ tư liệu chính à?"

Tiếng của Mai vang lên khiến Diệp giật mình suýt đánh rơi ly cà phê trên tay. Mai đứng đó, đôi mắt tò mò soi xét khuôn mặt có phần nhợt nhạt của cô.

"À... dạ, tư liệu rất tốt. Em đang chuẩn bị đổ ảnh vào máy để viết bài đây," Diệp cố trấn an bản thân, giọng nói vẫn còn hơi khàn.

"Sao trông em phờ phạc thế? Đi đêm lạnh lắm à? Mà này..." Mai hạ thấp giọng, ghé sát vào tai Diệp, "Sáng nay anh Vũ đến sớm lắm, thấy anh ấy thay bộ vest khác hẳn mọi khi, hình như bộ tối qua bị dính mưa hay sao ấy. Hai người... không gặp rắc rối gì chứ?"

Câu hỏi của Mai như một mũi kim đâm vào bong bóng sự tự tin mỏng manh của Diệp. Cô lắc đầu thật nhanh, vờ như đang bận rộn với chiếc máy ảnh. Đúng lúc đó, Trần Vũ bước ra từ phòng làm việc. Anh vẫn giữ phong thái của một vị biên tập viên quyền lực, nhưng có điều gì đó ở anh hôm nay trông rất "nguy hiểm". Anh không nhìn thẳng vào Diệp, nhưng khi đi ngang qua bàn cô, anh đặt nhẹ một tập hồ sơ xuống.

"Lê Diệp, vào phòng tôi duyệt ảnh ngay. Tôi cần gửi bản phác thảo cho Tổng biên tập trong một tiếng nữa."

Giọng nói ấy vẫn ra lệnh, vẫn lạnh lùng, nhưng Diệp cảm nhận được một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô thu dọn đồ đạc, lặng lẽ bước theo anh vào căn phòng làm việc kín đáo.

Khi cánh cửa phòng biên tập đóng lại, sự chuyên nghiệp giả tạo lập tức bị xé bỏ. Vũ không ngồi vào bàn mà đứng dựa vào mép bàn, nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm.

"Em trông có vẻ lo lắng," Vũ lên tiếng, giọng anh trầm thấp, mang theo dư vị của sự chiếm hữu.

"Mai đang nghi ngờ. Cô ấy hỏi về bộ đồ của anh tối qua," Diệp nói, giọng cô đầy sự bất an. "Chúng ta đang chơi với lửa, anh Vũ ạ. Một dấu vết nhỏ thôi cũng đủ thiêu rụi tất cả."

Vũ tiến lại gần, bàn tay anh thong thả nới lỏng chiếc cà vạt, rồi đột ngột nắm lấy tay cô, kéo cô vào khoảng trống giữa hai chân mình khi anh đang tựa vào bàn. Diệp hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay cô run rẩy đặt lên ngực áo anh.

"Dấu vết duy nhất mà tôi quan tâm lúc này là cái này..." Vũ đưa tay chạm nhẹ vào cổ áo cao của cô, khẽ kéo nó xuống một chút để lộ ra một vết đỏ nhạt nơi xương quai xanh—dấu ấn của nụ hôn thô bạo tối qua dưới cơn mưa. "Nó nhắc tôi nhớ rằng em thực sự thuộc về tôi, ít nhất là trong bóng tối."

"Anh điên rồi, đây là văn phòng!" Diệp thầm thì, nhưng cô không lùi lại. Sự kìm nén của môi trường công sở lại chính là chất xúc tác khiến sự khao khát trỗi dậy mạnh mẽ hơn.

"Đúng, tôi điên. Điên vì sự ngọt ngào đầy tội lỗi này," Vũ cúi xuống, môi anh sượt qua tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào làn da mỏng manh. "Chiều nay vợ tôi sẽ đến đây đón tôi đi tiệc của gia đình. Tôi muốn em nhìn kỹ cảnh đó, Diệp ạ. Để em nhớ rằng vị trí của em nằm ở đâu trong cuộc đời tôi... và để em hiểu tại sao chúng ta lại cần những tầng hầm và những chuyến đi đêm đến thế."

Diệp cảm thấy tim mình thắt lại. Một cảm giác ghen tuông điên rồ và sự nhục nhã trộn lẫn vào nhau. Anh đang tàn nhẫn nhắc nhở cô về thực tế của một "mối quan hệ cấm kỵ". Cô không phải là người phụ nữ duy nhất, cô chỉ là người phụ nữ trong bóng tối, là bí mật mà anh cất giấu để giải tỏa những cơn khát của bản năng.

"Anh thật độc ác," Diệp lẩm bẩm, nhưng đôi môi cô lại vô thức tìm kiếm nụ hôn của anh.

Vũ chiếm lấy môi cô bằng một sự trừng phạt đầy đam mê. Nụ hôn mang vị đắng của sự thật và vị ngọt của dục vọng. Giữa những chồng tài liệu và những con số khô khan, họ lại một lần nữa chìm vào vòng xoáy của nhau.

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên dồn dập.

"Anh Vũ ơi, có khách tìm anh ạ! Là chị nhà đã đến sớm hơn dự kiến!"

Tiếng của cô thư ký ngoài cửa khiến Diệp chết lặng. Cô đẩy mạnh Vũ ra, hơi thở đứt quãng, gương mặt cắt không còn giọt máu. Vũ vẫn thản nhiên chỉnh lại áo, ánh mắt anh nhìn cô đầy ẩn ý như muốn nói: "Cuộc chơi bây giờ mới thực sự bắt đầu."

Diệp vội vàng ngồi vào ghế đối diện bàn làm việc, mở máy tính lên, giả vờ như đang chăm chú chỉnh sửa ảnh. Tim cô đập như muốn nổ tung khi cánh cửa phòng mở ra, và một người phụ nữ sang trọng, quý phái bước vào với nụ cười rạng rỡ.

Sự đối lập giữa vẻ thanh khiết của người vợ và sự tội lỗi đang rực cháy trong lòng Diệp khiến không gian trong phòng như bị bóp nghẹt. Một chương mới đầy giông bão của mối quan hệ cấm kỵ này chính thức mở ra ngay giữa ánh sáng ban ngày của tòa soạn.