MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTâm Sự Cùng Đồng NghiệpChương 7: Đối Mặt Với Sự Hoàn Hảo

Tâm Sự Cùng Đồng Nghiệp

Chương 7: Đối Mặt Với Sự Hoàn Hảo

955 từ · ~5 phút đọc

Cánh cửa gỗ nặng nề mở toang, mang theo mùi hương của hoa ly thanh lịch và sự tự tin của một người phụ nữ được yêu chiều. Minh Anh – vợ của Trần Vũ – bước vào với chiếc váy lụa màu kem trang nhã. Cô ấy đẹp theo kiểu một người phụ nữ không có bất kỳ một vết gợn nào trong cuộc đời, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và bết bát vì mồ hôi cùng tội lỗi đang chảy trong huyết quản của Lê Diệp.

"Anh xong việc chưa? Em ghé qua tiện mua cho anh chút cà phê đây." Minh Anh mỉm cười, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông.

Trần Vũ đứng dậy, nụ cười của anh thay đổi một cách kỳ lạ – nó không còn là nụ cười nguy hiểm, chiếm hữu mà Diệp vừa thấy, mà là một nụ cười ấm áp, có phần cung kính. Anh bước vòng qua bàn, đặt tay lên eo vợ mình một cách tự nhiên. Hình ảnh bàn tay đó – chính bàn tay vừa mới mơn trớn cổ áo Diệp cách đây vài giây – giờ đây lại nằm yên bình trên eo một người phụ nữ khác, khiến Diệp cảm thấy một cơn buồn nôn cuộn lên từ dạ dày.

"Giới thiệu với em, đây là Lê Diệp, phóng viên trẻ triển vọng nhất ban anh. Tối qua cô ấy đã cùng anh hoàn thành một vụ thâm nhập hiện trường rất vất vả." Vũ thản nhiên giới thiệu, ánh mắt anh lướt qua Diệp như thể cô chỉ là một món đồ nội thất trong phòng.

Minh Anh quay sang nhìn Diệp, đôi mắt to tròn tràn đầy sự thân thiện. "Chào em. Chị nghe Vũ nhắc về năng lực của em nhiều rồi. Tội nghiệp, nhìn em xanh xao quá, chắc tối qua đi hiện trường vất vả lắm đúng không? Phụ nữ làm nghề báo đúng là thiệt thòi."

"Dạ... em chào chị. Đó là công việc thôi ạ." Diệp cố gắng tìm lại giọng nói của mình, nhưng nó nghe như tiếng vỡ của pha lê, mỏng manh và dễ tổn thương.

Diệp phải đứng dậy, bàn tay cô run rẩy nắm chặt lấy dây đeo máy ảnh. Khoảng cách gần giữa ba người tạo nên một bầu không khí kỳ dị. Minh Anh tiến lại gần Diệp, đưa tay chỉnh lại nếp nhăn trên vai áo của cô một cách rất tự nhiên.

"Cúc áo em bị lệch này, Diệp." Minh Anh nhẹ nhàng nói, những ngón tay thon dài, sơn mài chỉn chu chạm vào cổ áo Diệp – chính cái cổ áo mà Vũ đã kéo xuống để nhìn vết hằn đỏ lúc nãy.

Tim Diệp gần như ngừng đập. Cô đứng sững như trời trồng, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay của người vợ hợp pháp của nhân tình. Sự dịu dàng của Minh Anh giống như một cái tát giáng thẳng vào sự đê tiện mà Diệp đang che giấu. Cô thấy mình nhơ nhuốc đến mức không dám hít thở cùng một bầu không khí với người phụ nữ này.

"Cảm ơn... chị." Diệp lí nhí, cô không dám ngước mắt nhìn lên.

Vũ đứng ngay sau lưng vợ mình, anh nhìn thẳng vào Diệp qua vai Minh Anh. Đôi mắt anh không có một chút hối lỗi, thậm chí nó còn rực lên một sự thích thú tàn nhẫn khi chứng kiến cảnh tượng này. Anh đang thưởng thức sự đau đớn và bẽ bàng của Diệp. Đối với anh, đây có lẽ cũng là một phần của trò chơi kích thích – đặt sự thuần khiết bên cạnh sự tội lỗi.

"Thôi, hai người đi tiệc đi ạ. Em còn phải xử lý nốt đống ảnh này cho kịp giờ lên bài." Diệp vội vàng nói, cô gần như vơ lấy đồ đạc trên bàn để tìm đường thoát thân.

"Vất vả cho em quá. Hôm nào rảnh chị mời em qua nhà dùng bữa nhé, Vũ hay kể là em viết sắc bén lắm." Minh Anh vẫn không ngừng sự tử tế của mình.

Diệp gật đầu đại một cái rồi lao ra khỏi phòng. Cô không quay đầu lại, bước thẳng về phía nhà vệ sinh cuối hành lang. Khi cánh cửa đóng sập lại, cô đứng trước gương, nhìn trừng trừng vào khuôn mặt đỏ bừng và đôi mắt bắt đầu mọng nước của mình. Cô mở vòi nước, tạt liên tiếp vào mặt như muốn gột rửa đi hơi ấm của Vũ, và cả cái chạm nhẹ đầy ám ảnh của Minh Anh.

Sự cấm kỵ bây giờ không còn là những nụ hôn lén lút hay những chuyến đi đêm đầy phấn khích nữa. Nó đã biến thành một lưỡi dao hai lưỡi, và lưỡi dao sắc nhất chính là sự thật về vị thế của cô. Cô chỉ là kẻ đi thuê một góc nhỏ trong bóng tối của người đàn ông ấy, trong khi người phụ nữ kia sở hữu cả ánh sáng rực rỡ và danh chính ngôn thuận.

Chiếc điện thoại trong túi áo Diệp rung lên. Một tin nhắn mới từ Vũ: "Nhìn thấy chưa? Đó là lý do em không bao giờ được phép quên vị trí của mình. Hẹn em 10 giờ tối nay ở chỗ cũ. Đừng đến muộn."

Diệp ném chiếc điện thoại lên bệ đá, tiếng động khô khốc vang lên trong không gian vắng lặng. Cô ghét anh, ghét sự tàn nhẫn của anh, nhưng cô cũng ghét chính bản thân mình – vì cô biết rõ, 10 giờ tối nay, cô vẫn sẽ có mặt ở đó, như một con thiêu thân không thể cưỡng lại ánh lửa thiêu rụi đời mình.