Lê Diệp không đến chỗ hẹn.
Mười giờ tối, cô ngồi co chân trên chiếc sofa cũ trong căn hộ nhỏ, bóng tối bao trùm lấy mọi thứ trừ ánh sáng xanh lét phát ra từ màn hình điện thoại. Nó đã rung lên không dưới mười lần, tên của Trần Vũ hiện lên rồi tắt đi, lặp đi lặp lại như một cơn ác mộng dai dẳng. Cô không tắt máy, cũng không nghe, chỉ trân trân nhìn nó cho đến khi màn hình tối hẳn.
Sự xuất hiện của Minh Anh vào buổi chiều giống như một liều thuốc thức tỉnh đầy đau đớn. Diệp nhận ra rằng, trong trò chơi này, cô không phải là đối thủ của Vũ, cô chỉ là một con cờ để anh ta giải trí sau những giờ phút đóng vai người chồng mẫu mực. Sự kiêu hãnh của một người con gái tự lập bị tổn thương sâu sắc. Cô muốn phản kháng, muốn chứng minh rằng mình không dễ bị điều khiển đến thế.
Sáng hôm sau, Diệp đến tòa soạn sớm hơn thường lệ. Cô trang điểm đậm hơn một chút để che đi quầng thâm, mặc một bộ vest công sở kín cổng cao tường, phong thái chuyên nghiệp đến mức xa cách. Khi Trần Vũ bước vào văn phòng, anh dừng lại ở bàn cô, ánh mắt mang theo một luồng điện áp thấp đầy nguy hiểm.
"Hồ sơ vụ nhà máy giấy có vài chỗ cần chỉnh sửa. Theo tôi vào phòng," Vũ nói, giọng lạnh băng, không một chút biểu cảm dư thừa.
Diệp vẫn cúi đầu nhìn màn hình, giọng cô đều đều: "Dạ thưa anh Vũ, em đã gửi bản thảo qua email cho anh rồi. Nếu có chỗ nào cần sửa, anh cứ ghi chú vào đó, em sẽ xử lý ngay tại đây. Sáng nay em có lịch phỏng vấn bên Sở Tài nguyên, không tiện vào phòng lâu ạ."
Cả văn phòng đột ngột im lặng. Những phóng viên xung quanh dường như cảm nhận được sự căng thẳng đang leo thang. Trần Vũ không nói gì, anh đứng sững lại đó vài giây, đôi bàn tay đút trong túi quần siết chặt lại. Sự chống đối công khai này là điều anh chưa từng lường trước từ một "con mèo nhỏ" vốn luôn ngoan ngoãn trong tay mình.
"Được. Tùy em," anh buông lại một câu rồi bước thẳng vào phòng, cánh cửa gỗ đóng sầm lại một tiếng chát chúa.
Cả ngày hôm đó, Diệp lao vào công việc như một kẻ điên. Cô đi phỏng vấn, viết bài, liên lạc với các nguồn tin, tuyệt đối không nhìn về phía văn phòng của Vũ. Cô muốn tạo ra một khoảng cách, một rào cản bằng sắt thép để bảo vệ trái tim đang rướm máu của mình. Thế nhưng, sự phớt lờ của cô dường như lại là mồi lửa đốt cháy sự kiên nhẫn của người đàn ông kia.
Đến giờ nghỉ trưa, khi mọi người trong ban rủ nhau đi ăn, Diệp từ chối với lý do còn nhiều việc. Khi văn phòng chỉ còn lại sự tĩnh lặng của những chiếc máy điều hòa, cửa phòng biên tập đột ngột mở ra. Trần Vũ bước đến, anh không nói một lời nào, nắm chặt lấy cổ tay Diệp và kéo cô đứng dậy.
"Anh làm gì vậy? Buông tôi ra!" Diệp thầm thì, cố gắng vùng vẫy nhưng sức lực của cô chẳng là gì so với anh.
Vũ không đưa cô vào phòng làm việc, anh kéo cô thẳng về phía cầu thang thoát hiểm – nơi vắng vẻ và khuất tầm mắt nhất của tòa nhà. Khi cánh cửa sắt nặng nề khép lại, anh đẩy mạnh cô vào vách tường đá lạnh ngắt, vây hãm cô bằng cả cơ thể to lớn của mình.
"Em đang diễn cái trò gì vậy, Diệp?" Vũ gằn giọng, đôi mắt anh rực lên sự giận dữ pha lẫn dục vọng bị kìm nén. "Tối qua em không đến. Sáng nay em lại định đóng vai nhân viên xa lạ với tôi?"
Diệp nhìn thẳng vào mắt anh, không hề né tránh. "Tôi không diễn. Tôi chỉ đang thực hiện đúng vị trí mà anh đã nhắc nhở tôi tối qua. Tôi là nhân viên của anh, và anh là người đã có gia đình. Giữa chúng ta chỉ nên có hồ sơ và bài báo thôi."
Vũ bật cười, một tiếng cười khan chứa đựng sự chiếm hữu điên cuồng. Anh cúi xuống, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cô: "Em đang ghen với Minh Anh? Em nghĩ rằng mình có quyền đó sao?"
"Tôi không ghen! Tôi chỉ thấy ghê tởm bản thân mình!" Diệp hét lên một cách yếu ớt, những giọt nước mắt uất ức bắt đầu rơi. "Anh để cô ấy chạm vào tôi, anh giới thiệu tôi với cô ấy như một cấp dưới triển vọng trong khi chỉ vài phút trước anh còn... Anh là đồ tàn nhẫn!"
Sự nức nở của Diệp dường như đã đánh gục sự cứng rắn cuối cùng của Vũ. Ánh mắt anh dịu đi một chút, nhưng sự chiếm đoạt vẫn không hề thuyên giảm. Anh không dùng lời nói để xoa dịu, mà dùng hành động. Vũ áp sát môi mình vào môi cô, một nụ hôn thô bạo, chứa đựng sự trừng phạt cho sự trốn chạy của cô, nhưng cũng đầy sự khát khao mãnh liệt.
Diệp cố gắng đẩy anh ra, đôi bàn tay đấm vào ngực anh, nhưng nụ hôn của Vũ giống như một mê hồn trận khiến lý trí cô dần tan biến. Sự cọ xát của lớp vải công sở giữa hai cơ thể đang nóng rực, mùi hương đàn hương quen thuộc, và cái lạnh của bức tường đá tạo nên một sự tương phản kích thích đến tột độ.
Bàn tay Vũ luồn vào tóc cô, giữ chặt đầu cô để nụ hôn sâu hơn, mãnh liệt hơn. "Đừng bao giờ thử trốn chạy tôi một lần nữa," anh thầm thì giữa những nụ hôn đứt quãng. "Em đã ký vào thỏa ước đó rồi, Lê Diệp. Em không có đường lui đâu."
Diệp rên rỉ trong cổ họng, sự phản kháng của cô dần biến thành một sự thỏa hiệp đầy tội lỗi. Cô ghét mình vì vẫn khao khát cái chạm này, ghét mình vì không thể dứt khoát rời đi. Trong góc khuất của cầu thang thoát hiểm, giữa ánh sáng mờ ảo và tiếng bước chân xa xăm của đồng nghiệp, họ lại một lần nữa chìm vào vòng xoáy của nhau – một vòng xoáy không có lối thoát, chỉ có sự hủy hoại ngọt ngào đang chờ đợi ở phía trước.