MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTẦM TANGChương 1: Đêm Tang Đầu Tiên

TẦM TANG

Chương 1: Đêm Tang Đầu Tiên

678 từ · ~4 phút đọc

Mưa.

Mưa rả rích suốt ba ngày ba đêm, như thể bầu trời cũng phủ một tấm khăn tang trắng xóa.

Làng Thần Ngưu nằm im thin thít dưới màn sương đặc, tiếng mõ tang vọng từ cuối làng lên tận núi, dội lại nghe như ai đang khấn thầm trong mồ.

Phủ họ Trịnh đêm nay rực sáng ánh nến, nhưng ánh sáng ấy lờ mờ, mỏng mảnh như linh hồn sắp tắt.

Trong gian nhà chính, thi thể của tiểu thư Trịnh Uyển Khanh nằm giữa gian, phủ lớp liệm mỏng, đôi tay đan chặt trước ngực, mi mắt khép lại nhẹ như chưa từng chịu khổ đau.

Người ta bảo nàng chết vì bệnh hàn, nhưng khi liệm, thân thể nàng vẫn còn ấm, làn môi vẫn nhuốm màu hồng phấn như cánh đào chưa rụng hết.

Lão pháp sư làm lễ thở dài:

“Người chết mà không lạnh, ắt còn vướng điều chưa dứt.”

Bên ngoài, tiếng gió quét qua hàng trúc khô xào xạc, xen lẫn tiếng nức nở đứt quãng của người mẹ già.

Từng đoàn người đến viếng, kẻ quỳ, người cúi đầu, chỉ dám nói nhỏ, vì ánh mắt của Trịnh viên ngoại – cha nàng – lạnh như băng phủ trên quan tài con gái.

Văn Cảnh, người phụ trách việc lễ, bước nhẹ quanh linh sàng.

Chàng còn trẻ, dáng thư sinh, vốn học chữ Nho nhưng nghèo, phải theo nghề giúp việc tang gia để sinh sống.

Nhưng hôm nay, có gì đó khiến lòng chàng bất an.

Từ khi chạm tay vào nắp quan tài, đầu ngón tay chàng thấy rít, lạnh buốt và... ẩm.

Chàng khẽ kéo góc liệm ra, ngắm lại thi thể lần cuối trước khi đóng nắp.

Dưới ánh nến, chàng thấy một vệt trầy mảnh như sợi chỉ trên cổ tay trái của nàng.

Móng tay phải có một mảnh gãy, dính chút máu khô.

Văn Cảnh khẽ rùng mình.

“Nếu là bệnh mà chết, sao có vết chống cự thế này?”

Chàng định hỏi, nhưng đúng lúc ấy, tiếng mõ tang lại vang lên ba hồi dồn dập — báo hiệu giờ khâm liệm.

Cả gian nhà lặng đi.

Trịnh viên ngoại đứng dậy, mắt đỏ ngầu:

“Niêm lại đi. Đừng để gió độc phạm vào xác con gái ta.”

Bọn gia nhân vội vã đậy nắp, đóng đinh, rồi phủ lên tấm vải trắng có thêu hình phượng sa lệ.

Tiếng búa gõ lên gỗ, trầm đục như tiếng lòng người mẹ nghẹn lại.

Mỗi nhát đinh đóng xuống, Văn Cảnh đều thấy rõ — có thứ gì đó, rất mảnh, rất khẽ, đang lay động dưới lớp liệm.

Đêm đến.

Tang khách đã về hết. Mưa vẫn rơi.

Chỉ còn vài ngọn đèn dầu lập lòe trong gió.

Văn Cảnh ở lại trông tang theo lời quan viên.

Chàng ngồi bên quan tài, tay run run châm thêm dầu. Ngoài hiên, bóng cây trúc rũ xuống, cành cọ vào nhau tạo thành những âm thanh khô khốc như tiếng móng tay cào vào gỗ.

Giữa đêm, khi đồng hồ nước nhỏ giọt đến canh ba, tiếng khóc yếu ớt vang lên từ bên trong linh cữu.

Thoạt đầu như tiếng gió, sau dần rõ hơn – tiếng của một người đàn bà, khẽ gọi:

“Đừng... đừng đóng nắp...”

Văn Cảnh bật dậy, tim đập loạn.

Chàng lao đến, áp tai vào quan tài.

Im lặng. Chỉ nghe tiếng mưa.

Nhưng chàng thề – vừa rồi, chàng nghe tiếng người sống.

Bất giác, nến vụt tắt.

Gió ùa vào, hương tang thổi tung, khói hương quyện với mùi nhựa trầm và một mùi ngai ngái của gỗ ẩm.

Văn Cảnh châm lại nến — ngọn lửa run rẩy.

Ngay cạnh chân nến, chàng thấy một vật nhỏ lăn ra từ kẽ hở nắp quan tài.

Đó là nửa chiếc trâm ngọc gãy đôi, đầu trâm còn vương sợi tóc đen dài, dính chút đỏ sẫm.

Chàng khụy xuống, bàn tay siết chặt món đồ, ánh mắt tràn ngập kinh hoàng:

“Cô nương... cô... chưa chết ư?”

Ngoài hiên, sấm rền một tiếng, ánh chớp lóe sáng soi rõ bóng người con gái áo trắng đứng bên giếng cổ.

Tóc nàng xõa dài, khuôn mặt không thấy rõ, chỉ nghe giọng khẽ ngân:

“Tang... chưa hết... đâu...”