MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTẦM TANGChương 4: Nhà họ Dư và bức thư bị xé nửa

TẦM TANG

Chương 4: Nhà họ Dư và bức thư bị xé nửa

630 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm ấy, sương chưa kịp tan, mùi đất ẩm và nhang tang còn lẩn khuất trong không khí. Thầy Đoàn khoác áo vải thô, tay cầm bó nhang, lặng lẽ đi về hướng đông làng – nơi có nhà họ Dư, một trong những gia tộc lâu đời nhất ở Tầm Tang.

Cổng gỗ mục mở hé, gió rít qua khe, phát ra tiếng kẽo kẹt như tiếng than khóc. Sân nhà lạnh lẽo, vắng bóng người. Mấy con gà tang trắng mổ đất bên gốc cau, kêu cục cục u buồn.

Bà Dư – mẹ của cô Nhụy – đang ngồi trước bàn thờ, đôi mắt hõm sâu, khô như tro. Khi thấy thầy Đoàn, bà chỉ khẽ gật, giọng lạc đi:

“Thầy tới… là muốn xem lại di vật con bé sao?”

Thầy gật đầu, rót chén trà nguội:

“Đêm qua, tôi nằm mộng thấy cô ấy. Áo tang ướt sũng, tay cầm chiếc trâm gãy. Cô ấy không nói gì, chỉ đưa cho tôi mảnh thư.”

Nghe đến đó, bà Dư run lên, sắc mặt biến hẳn. Một lúc lâu, bà mới run rẩy đứng dậy, lấy trong tủ gỗ cũ một hộp sơn son đã tróc nắp. Bên trong, chỉ còn vài món đồ nữ công – thoi chỉ, vòng bạc, khăn thêu… và một nửa bức thư bị xé ngang, mép giấy cháy sém như từng bị ném vào lửa rồi cứu ra.

Giấy ố vàng, chữ viết bằng mực tàu đã nhòe, nhưng vẫn đọc được hàng chữ cuối:

“Nếu ta chết, xin chớ để hắn tới gần giếng… máu người đó… chẳng sạch đâu.”

Bà Dư nói khẽ, giọng nghẹn như gió rít qua phên nứa:

“Ta tìm thấy trong hộp gấm của con Nhụy, giấu dưới đáy rương. Không biết người viết là ai… chỉ thấy nét chữ lạ, không giống của nó.”

Thầy Đoàn ngồi lặng. Tay ông lần theo mép rách của tờ giấy – chỗ ấy xé dở, cắt đúng ở phần đầu câu, như cố tình giấu đi tên người gửi.

Phía sau tờ thư, có vết son nhòe, hằn thành dấu ngón tay mảnh nhỏ – son môi.

Ông khẽ cau mày. Cô Nhụy là người hiền thục, chẳng bao giờ dùng son phấn. Thế thì son này của ai?

Ông nhìn quanh phòng, thấy góc bàn có một bức tranh thêu chưa xong. Cảnh trong tranh là giếng cổ, phía bên kia là một người đàn ông đang cầm gàu nước, nét thêu dở dang, chỉ đỏ vẫn còn mắc trên khung.

Khi sờ vào chỉ đỏ, ông thấy tay mình dính dấp – không phải thuốc nhuộm, mà là máu đã khô.

Thầy Đoàn giật mình, quay sang hỏi:

“Từ khi cô Nhụy mất, trong nhà có ai đụng tới đồ của cô không?”

Bà Dư lắc đầu, mắt hoang mang:

“Không. Chỉ có… anh nó – Dư Hạc – có về qua một đêm, lúc chưa kịp nhập quan. Nó bảo muốn nhìn em lần cuối. Sáng ra, ta dậy thì nó đã đi rồi.”

Câu nói ấy khiến khí lạnh trong gian nhà như đặc lại.

Thầy Đoàn khẽ gật, giấu bức thư vào tay áo, khom mình chào.

Ra đến cổng, gió từ cánh đồng ùa tới, thổi tung tàn hương. Ông đứng lặng nhìn mái ngói phủ rêu của nhà họ Dư, lòng dấy lên dự cảm chẳng lành.

Khi ông mở tờ thư xem lại lần nữa dưới ánh nắng mờ, bỗng từ trong nếp giấy rơi ra một sợi chỉ đỏ, xoắn nhẹ như cuốn lấy ngón tay. Ở đầu chỉ, buộc một mẩu giấy con, chỉ viết vỏn vẹn bốn chữ:

“Tìm nửa còn lại.”

Phía xa, từ giếng cổ vọng về một tiếng động lạ — bụp, như có vật gì rơi xuống nước.

Thầy Đoàn ngẩng đầu, đôi mắt già nua thoáng ánh lên một tia nghi ngờ.

“Giếng… lại là giếng.”