MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Bạo YêuChương 1

Tàn Bạo Yêu

Chương 1

1,370 từ · ~7 phút đọc

Thành phố S vào mùa mưa luôn mang một vẻ u buồn và lộng lẫy đến lạ kỳ. Dưới màn mưa giăng lối, căn biệt thự họ Phó nằm tách biệt trên sườn đồi trông giống như một tòa lâu đài bằng đá xám, uy nghiêm và lạnh lẽo. Bên trong, ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu mắt, sưởi ấm không gian rộng lớn nhưng tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ quả lắc đang gõ nhịp đều đặn.

Diệp Khả Vi đứng trước tấm gương lớn trong phòng ngủ, đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy chạm vào lớp vải lụa mềm mại của chiếc váy ngủ màu ngọc trai. Hôm nay là sinh nhật tròn mười chín tuổi của cô. Mười chín tuổi, cái tuổi mà người ta gọi là thanh xuân rực rỡ nhất, nhưng đối với Khả Vi, nó chỉ đơn giản là đánh dấu thêm một năm cô sống dưới sự bảo bọc – hay nói đúng hơn là sự kiểm soát tuyệt đối của Phó Kính Thần.

Mười năm trước, sau vụ tai nạn thảm khốc cướp đi sinh mạng của cha mẹ cô, Phó Kính Thần – người bạn thân thiết nhất của cha cô – đã xuất hiện giữa đám tang với bộ vest đen tuyền và đôi mắt không gợn sóng. Anh đưa tay ra trước mặt cô bé mười tuổi đang khóc sưng húp mắt và nói một câu duy nhất: "Đi với chú, từ nay tôi là gia đình của em."

Kể từ đó, anh trở thành bầu trời của cô, là người chu cấp cho cô cuộc sống nhung lụa, nhưng cũng là người đặt ra những luật lệ nghẹt thở.

"Cộc, cộc."

Tiếng gõ cửa trầm đục vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Khả Vi. Cô giật mình, vội vàng khoác thêm chiếc áo choàng mỏng bên ngoài. Chưa đợi cô lên tiếng, cánh cửa đã đẩy nhẹ. Phó Kính Thần bước vào, dáng người cao lớn của anh ngay lập tức khiến căn phòng vốn rộng rãi trở nên chật chội lạ thường. Anh vẫn chưa thay đồ sau buổi họp tối, chiếc áo sơ mi đen được cắt may thủ công ôm sát bờ vai rộng và vòm ngực vững chãi, đôi khuy măng sét bằng bạc lấp lánh dưới ánh đèn.

"Chú... chú đã về rồi." Khả Vi lí nhí, cô không hiểu sao mỗi khi đối diện với người đàn ông này, hơi thở của cô luôn trở nên dồn dập.

Phó Kính Thần không đáp ngay. Anh tháo cặp kính gọng vàng đặt lên bàn trang điểm, để lộ đôi mắt phượng hẹp dài, sâu thẳm và chứa đựng một thứ áp lực vô hình. Anh tiến lại gần, mùi hương gỗ tuyết tùng hòa quyện với vị thuốc lá nhạt vây lấy cô. Khả Vi vô thức lùi lại một bước, nhưng lưng cô đã chạm sát vào mặt kính lành lạnh.

"Hôm nay là sinh nhật em, trốn trong phòng làm gì?" Giọng anh trầm thấp, có chút khàn đặc đặc trưng của người vừa trải qua một ngày dài mệt mỏi.

"Cháu... cháu vừa tắm xong."

Phó Kính Thần đưa tay lên, những ngón tay thon dài, sạch sẽ luồn vào mái tóc còn hơi ẩm của cô. Anh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại trên vùng cổ trắng ngần của Khả Vi, nơi sợi dây chuyền kim cương – món quà anh tặng năm ngoái – vẫn đang nằm im lìm. Khả Vi cảm nhận được hơi nóng từ lòng bàn tay anh truyền qua da thịt, một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng khiến cô khẽ rùng mình.

"Mười chín tuổi rồi." Anh thầm thì, ngón tay cái vuốt nhẹ dọc theo xương quai xanh của cô, động tác chậm rãi đến mức đáng sợ. "Khả Vi, em có biết mười chín tuổi nghĩa là gì không?"

Khả Vi ngước mắt nhìn anh, đôi mắt chứa nước đầy vẻ ngây thơ nhưng cũng thấp thoáng sự hoang mang: "Dạ... là cháu đã trưởng thành?"

Một nụ cười nhạt nhẽo xuất hiện trên khóe môi Phó Kính Thần, nhưng ánh mắt anh lại tối sầm xuống, hệt như một hố đen có thể nuốt chửng bất cứ thứ gì. "Trưởng thành đồng nghĩa với việc em không còn là một đứa trẻ cần được dắt tay nữa. Nhưng ở trong căn nhà này, em mãi mãi phải ghi nhớ một điều: Ai là người đã nuôi dạy em, và em thuộc về ai."

Lực đạo trên tay anh đột ngột tăng lên, không đau nhưng đủ để cô cảm thấy mình bị khóa chặt. Anh cúi xuống, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng milimet. Khả Vi có thể nhìn thấy rõ hình ảnh phản chiếu của mình trong con ngươi đen láy của anh – một cô gái nhỏ bé, tội nghiệp và đang run rẩy vì một thứ cảm xúc mà chính cô cũng không thể đặt tên. Đó không hẳn là sợ hãi, mà là một sự kích thích bị cấm đoán, một loại phản ứng sinh lý bản năng khi đứng trước một giống đực mạnh mẽ và đầy quyền uy.

"Tôi có quà cho em." Anh nói, hơi thở nóng hổi phả lên môi cô.

Phó Kính Thần lấy từ trong túi áo vest ra một chiếc hộp nhung nhỏ màu đỏ rượu. Anh mở nó ra, bên trong là một chiếc lắc chân bằng vàng hồng với thiết kế tinh xảo, đính một viên hồng ngọc nhỏ xíu đỏ rực như giọt máu. Anh quỳ một chân xuống trước mặt cô, một hành động vốn dĩ mang tính tôn vinh nhưng vào lúc này, trong không gian kín đáo này, nó lại mang một sắc thái chiếm hữu cực độ.

Bàn tay anh nắm lấy cổ chân thanh mảnh của cô. Làn da cô trắng sứ đối lập hoàn toàn với sự thô ráp, mạnh mẽ từ tay anh. Phó Kính Thần chậm rãi khóa chiếc lắc chân lại. Tiếng "tạch" nhỏ vang lên như tiếng khóa của một chiếc lồng giam vô hình.

"Từ giờ, không được tháo nó ra." Anh đứng dậy, bàn tay vẫn không rời khỏi eo cô, kéo cô sát vào lòng mình. "Chiếc lắc này có tên là 'Ranh giới'. Nó nhắc nhở em rằng, dù em có đi đâu, em vẫn đang mang theo dấu ấn của tôi."

Trái tim Khả Vi đập loạn nhịp như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng. Cô cảm nhận được sự cứng rắn của cơ thể anh áp sát vào mình, sự khác biệt giữa nam và nữ chưa bao giờ rõ rệt đến thế. Trong một khoảnh khắc mất cảnh giác, cô bỗng nảy sinh một ý nghĩ điên rồ: Cô muốn anh ôm mình chặt hơn nữa, muốn xóa nhòa cái danh xưng "chú - cháu" chết tiệt đang ngăn cách hai người.

Phó Kính Thần dường như đọc được sự xao động trong mắt cô. Anh đưa tay nâng cằm cô lên, ngón tay cái miết nhẹ trên làn môi mềm mọng của cô, dụ hoặc và đầy nguy hiểm.

"Chúc mừng sinh nhật, Khả Vi của tôi."

Nói rồi, anh cúi đầu xuống. Nụ hôn không đặt lên môi mà lướt qua vành tai cô, nhưng sự tiếp xúc ấy còn khiến cô chấn động hơn cả một nụ hôn chính thức. Anh cắn nhẹ vào thùy tai cô, một cảm giác nhói đau pha lẫn tê dại lan tỏa. Khả Vi rên khẽ một tiếng, đôi tay vô thức bấu chặt vào cánh tay anh.

Khi anh buông cô ra và bước ra khỏi phòng, không gian dường như vẫn còn vương lại hơi nóng áp bách của anh. Khả Vi đứng sững lại, nhìn xuống chiếc lắc chân lấp lánh dưới ánh đèn. Cô biết, kể từ đêm nay, cuộc đời cô đã bước sang một chương mới – một chương truyện đầy tội lỗi, đam mê và những ranh giới đỏ không bao giờ được phép bước qua, nhưng cũng không thể nào cưỡng lại.

Bên ngoài, tiếng mưa vẫn rơi tầm tã, nhấn chìm cả thành phố trong sự tĩnh mịch của bóng đêm.