MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Bạo YêuChương 2

Tàn Bạo Yêu

Chương 2

1,638 từ · ~9 phút đọc

Ánh nắng sớm mai len lỏi qua khe rèm cửa đại sảnh, rọi thẳng vào bàn ăn dài bằng gỗ óc chó đánh bóng. Không gian im lìm đến mức có thể nghe thấy tiếng bọt khí sủi tăm trong ly nước khoáng. Phó Kính Thần ngồi ở vị trí chủ tọa, chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu được cài kín đến tận cúc cổ, trên tay anh là tờ báo tài chính sáng sớm. Vẻ mặt anh lạnh lùng, xa cách, khác hẳn với người đàn ông đã quỳ xuống đeo lắc chân cho cô đêm qua.

Diệp Khả Vi bước xuống cầu thang với nhịp chân ngập ngừng. Cô chọn một bộ váy nhẹ nhàng, kín đáo, nhưng mỗi bước đi, sự cọ xát của chiếc lắc chân hồng ngọc vào cổ chân lại như một lời nhắc nhở nóng bỏng về sự hiện diện của anh.

“Ngồi xuống đi.” – Phó Kính Thần không ngẩng đầu, nhưng dường như anh có mắt ở khắp nơi.

Cô ngoan ngoãn ngồi vào vị trí đối diện anh. Người quản gia già lặng lẽ đặt bát súp bào ngư nóng hổi trước mặt cô. Khả Vi cầm thìa, nhưng tâm trí cô lại đặt hết vào bàn tay đang cầm báo của anh – những ngón tay dài, gân tay ẩn hiện dưới làn da hơi xanh, chính là bàn tay đã vuốt ve cổ chân cô một cách đầy ma mị.

“Hôm nay em có tiết ở trường đúng không?” – Anh đột ngột lên tiếng, thanh âm trầm thấp phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch.

“Dạ, có ạ. Chiều nay cháu có tiết của giáo sư Lâm.”

Phó Kính Thần hạ tờ báo xuống, đôi mắt phượng sau lớp kính gọng vàng khóa chặt lấy cô. Anh quan sát cô một lượt, từ đôi môi hơi sưng mọng vì đêm qua bị anh miết nhẹ, cho đến đôi mắt vẫn còn vương chút bối rối.

“Tan học lúc mấy giờ?”

“Dạ… bốn giờ chiều.”

“Năm giờ tôi sẽ cho tài xế đón em. Đừng có ý định đi chơi cùng đám bạn đại học đó, đặc biệt là mấy cậu thanh niên chưa hiểu sự đời.” – Giọng anh không mang tính chất bàn bạc, đó là một mệnh lệnh tối cao.

Khả Vi hơi sững người, sự phản kháng nhỏ nhoi trỗi dậy: “Nhưng chú Quân… hôm nay bạn học cùng câu lạc bộ có tổ chức một buổi tiệc trà nhỏ mừng sinh nhật cháu muộn một ngày. Cháu đã hứa sẽ tham gia.”

Không gian bỗng chốc đông cứng lại. Phó Kính Thần đặt tờ báo xuống bàn, một tiếng động rất khẽ nhưng khiến tim Khả Vi thắt lại. Anh tháo kính ra, chậm rãi dùng khăn lụa lau đi lớp bụi mờ tưởng tượng, nhưng ánh mắt anh thì chưa từng rời khỏi gương mặt cô. Sự im lặng kéo dài một phút đồng hồ, một phút nghẹt thở đối với Khả Vi.

“Em đang thương lượng với tôi sao?” – Anh hỏi, tông giọng vẫn đều đều nhưng chứa đựng sự nguy hiểm tiềm tàng.

“Cháu… cháu chỉ nghĩ là một chút thời gian…”

“Lại đây.” – Anh nói, ngắn gọn và dứt khoát.

Khả Vi run rẩy đứng dậy, vòng qua chiếc bàn dài để đến bên cạnh anh. Phó Kính Thần xoay ghế lại, đối diện với cô. Anh không kéo cô vào lòng như đêm qua, mà chỉ đơn giản là đặt tay lên eo cô, kéo cô đứng sát vào giữa hai chân mình. Tư thế này vô cùng ám muội, khiến hơi thở của cả hai hòa vào nhau.

Anh đưa tay chạm vào chiếc lắc chân hồng ngọc ẩn hiện sau lớp váy của cô. Ngón tay anh lạnh lẽo, lướt nhẹ trên mu bàn chân cô rồi dừng lại ở vùng da mỏng manh nơi cổ chân.

“Vi Vi, hình như tôi đã quá nuông chiều em nên em quên mất quy tắc ở căn nhà này.” – Anh ngước nhìn cô, bàn tay ở eo siết chặt lại, khiến cơ thể cô áp sát vào lồng ngực rắn chắc của anh. “Mười chín tuổi, em bắt đầu muốn sải cánh bay đi? Muốn cùng những gã trai trẻ tuổi cười nói, để chúng chạm vào tay em, hay là nhìn vào đôi mắt này của em?”

“Không phải thế… cháu chỉ muốn có bạn bè.” – Giọng Khả Vi run lên, hơi thở cô bắt đầu dồn dập khi cảm nhận được sự chiếm hữu mãnh liệt tỏa ra từ người đàn ông trước mặt.

Phó Kính Thần bỗng nhiên kéo mạnh cô xuống, buộc cô phải ngồi lên đùi anh. Khả Vi hốt hoảng bấu chặt lấy vai anh, cảm nhận được lớp vải áo sơ mi đắt tiền dưới đầu ngón tay mình. Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu mùi hương hoa trà thanh khiết.

“Em không cần bạn bè, em chỉ cần tôi là đủ.” – Anh thầm thì bên tai cô, môi anh lướt qua làn da nhạy cảm khiến cô rùng mình liên hồi. “Nếu tôi phát hiện em cười với bất kỳ gã đàn ông nào khác ngoài kia, tôi sẽ xích em lại trong căn biệt thự này. Em hiểu ý tôi chứ?”

Khả Vi không thể thốt nên lời. Sự sợ hãi và một thứ khoái cảm kỳ lạ, tội lỗi cùng lúc trỗi dậy trong lòng cô. Cô nhận ra rằng sự quan tâm của anh không còn là của một người chú dành cho cháu gái, nó là sự khao khát chiếm đoạt của một con thú săn mồi đối với con mồi duy nhất của nó.

Bàn tay anh bắt đầu di chuyển, từ eo trượt dần xuống đùi cô, hơi nóng từ lòng bàn tay anh xuyên qua lớp vải mỏng manh khiến cô cảm thấy như mình đang bị thiêu đốt.

“Trả lời tôi, Vi Vi.” – Anh gằn giọng, đôi mắt tối sầm lại đầy dục vọng.

“Dạ… cháu hiểu rồi. Năm giờ… cháu sẽ chờ xe.” – Cô lí nhí, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ và cả sự kích thích không thể kiểm soát.

Phó Kính Thần lúc này mới hài lòng. Anh buông cô ra, giúp cô chỉnh lại nếp váy nhăn nhúm một cách tỉ mỉ, như thể đang chăm sóc một báu vật dễ vỡ. Anh đứng dậy, đeo lại kính, khôi phục lại vẻ đạo mạo, lịch lãm thường ngày của một doanh nhân thành đạt.

“Ngoan lắm. Tối nay tôi sẽ đích thân chuẩn bị quà bù đắp cho em.”

Anh bước đi, để lại Khả Vi đứng sững giữa phòng ăn với nhịp tim vẫn còn chưa bình ổn. Cô nhìn theo bóng lưng thẳng tắp, cô độc và đầy quyền uy của anh, trong lòng tràn ngập một cảm giác nghẹt thở. Anh đã đặt ra ranh giới, và mỗi ngày trôi qua, anh lại thu hẹp cái ranh giới đó lại, buộc cô phải lùi sâu vào thế giới chỉ có duy nhất mình anh.

Buổi chiều tại trường đại học, Khả Vi như người mất hồn. Những lời trêu chọc của bạn bè, tiếng cười đùa của những nam sinh trong lớp dường như đều bị một bức tường vô hình chặn lại. Trong tâm trí cô chỉ hiện lên ánh mắt sắc lạnh và bàn tay mạnh mẽ của Phó Kính Thần. Cô sợ anh, nhưng đồng thời, cô cũng nhận ra mình đang mong chờ đến năm giờ chiều, mong chờ được trở về cái "lồng giam" sang trọng nhưng đầy đam mê đó.

Đúng năm giờ, chiếc Rolls-Royce đen bóng đã đỗ ngay cổng trường. Tài xế bước xuống mở cửa, nhưng người ngồi ở ghế sau không phải là sự trống trải như mọi khi.

Khả Vi khựng lại khi thấy Phó Kính Thần đang ngồi đó, trên đùi là chiếc laptop đang mở, nhưng ánh mắt anh đã sớm rời khỏi màn hình để đóng đinh lên người cô ngay khi cô xuất hiện.

“Lên xe.” – Anh nói, giọng điệu không cho phép từ chối.

Hôm nay anh không để tài xế đón cô, mà đích thân anh đến. Sự kiểm soát này đã lên một tầm cao mới. Khi cánh cửa xe khép lại, không gian chật hẹp bên trong xe trở nên đặc quánh hương gỗ tuyết tùng.

Phó Kính Thần gấp laptop lại, anh không nói một lời nào, chỉ đưa tay ra nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đan chặt những ngón tay mình vào tay cô. Sự im lặng trong xe còn đáng sợ hơn cả những lời đe dọa. Khả Vi cảm nhận được ánh mắt anh thỉnh thoảng lại lướt qua đôi chân trần của cô dưới lớp váy đồng phục.

“Vi Vi, em có biết trong lúc chờ em, tôi đã nghĩ gì không?” – Anh đột ngột hỏi, bàn tay anh siết nhẹ tay cô.

“Cháu… cháu không biết.”

Anh kéo tay cô đặt lên tim mình, nơi nhịp đập của người đàn ông trưởng thành đang vang lên mạnh mẽ và vững chãi.

“Tôi nghĩ về việc làm sao để giấu em đi, để không một ánh mắt nào có thể chạm vào em. Sự trưởng thành của em làm tôi vừa khao khát, vừa điên cuồng ghen tuông.”

Lời thú nhận trần trụi của anh khiến Khả Vi bàng hoàng. Anh không còn che giấu tình cảm méo mó của mình dưới danh nghĩa người giám hộ nữa. Anh đang tuyên chiến với chính luân thường đạo lý mà anh từng gìn giữ.

Chiếc xe lao nhanh trong màn sương mù bắt đầu bao phủ thành phố, đưa họ trở về tòa lâu đài trên sườn đồi – nơi mà những quy tắc của xã hội sẽ dừng lại sau cánh cổng sắt, chỉ còn lại cuộc chơi của kẻ chiếm hữu và con mồi nhỏ của mình.