MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Bạo YêuChương 3

Tàn Bạo Yêu

Chương 3

1,302 từ · ~7 phút đọc

Chiếc Rolls-Royce chậm rãi tiến vào sân biệt thự khi ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho những ngọn đèn đồng vàng vọt trải dài dọc lối đi. Khả Vi bước xuống xe, cảm giác như mình đang bước vào một giấc mộng dài mà ở đó, Phó Kính Thần là người duy nhất nắm giữ chìa khóa.

Suốt dọc đường về, anh không buông tay cô lấy một giây. Lòng bàn tay anh khô ráo, ấm nóng, mang theo một thứ uy quyền trầm mặc khiến cô không dám cựa quậy. Khi bước vào sảnh chính, Phó Kính Thần cởi bỏ áo vest, đưa cho người quản gia rồi quay sang nhìn Khả Vi.

"Lên phòng thay bộ đồ tôi đã chuẩn bị sẵn. Sau đó xuống dùng bữa tối."

Khả Vi ngập ngừng: "Chú... chúng ta không ăn mặc như thường ngày sao?"

Phó Kính Thần không trả lời ngay. Anh nới lỏng cà vạt, đôi mắt phượng nheo lại đầy ẩn ý: "Hôm nay là bữa tiệc riêng tư của tôi dành cho em. Đừng để tôi phải đợi lâu."

Bước vào phòng ngủ, Khả Vi thấy trên giường là một chiếc hộp quà tinh xảo hơn cả đêm qua. Bên trong là một bộ váy lụa màu đen huyền bí, thiết kế cổ yếm khoe trọn bờ vai trần và phần lưng mảnh dẻ. Chất vải lụa cao cấp mịn màng như làn da thứ hai, khi mặc vào, cô cảm thấy mình vừa mong manh lại vừa mang một vẻ quyến rũ không thuộc về lứa tuổi mười chín.

Khi Khả Vi bước xuống phòng ăn, cô thấy căn phòng đã được thay đổi hoàn toàn. Ánh đèn trần đã bị tắt đi, chỉ còn lại ánh nến lung linh trên chiếc bàn tròn nhỏ đặt ở góc ban công nhìn ra khu vườn tối sẫm. Phó Kính Thần đã thay một bộ đồ mặc nhà bằng lụa đen rộng rãi, trông anh trẻ trung hơn nhưng lại toát lên vẻ nguy hiểm của một loài báo đen đang thư thả hưởng thụ thành quả.

"Lại đây." Anh vẫy tay, ra hiệu cho cô ngồi vào chiếc ghế đối diện.

Bữa tối diễn ra trong sự im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng dao nĩa chạm nhẹ vào đĩa sứ. Phó Kính Thần rất ít khi ăn, anh chủ yếu nhấm nháp ly rượu vang đỏ, ánh mắt không rời khỏi cô gái nhỏ đang bối rối trước mặt. Dưới ánh nến bập bùng, làn da của Khả Vi trắng đến phát sáng, đôi xương quai xanh thanh tú run rẩy theo từng nhịp thở của cô.

"Rượu ngon chứ?" Anh đột ngột hỏi khi thấy cô nhấp thử một ngụm nhỏ.

"Dạ... hơi chát ạ." Khả Vi lí nhí.

"Chát sau đó sẽ ngọt. Giống như việc em chấp nhận những luật lệ của tôi vậy. Ban đầu có thể khó khăn, nhưng sau đó em sẽ thấy đó là nơi an toàn nhất."

Phó Kính Thần đứng dậy, cầm theo chai rượu vang, anh bước vòng qua bàn và dừng lại ngay sau lưng cô. Khả Vi cứng đờ người, cô cảm nhận được bàn tay anh đặt lên đôi vai trần của mình. Những ngón tay anh mơn trớn dọc theo đường viền cổ yếm, rồi bất ngờ dừng lại ở sợi dây buộc mong manh sau gáy cô.

"Vi Vi, em có biết tại sao tôi lại chọn màu đen cho em không?" Anh cúi xuống, môi chạm sát vào vành tai cô, hơi thở mang theo mùi rượu nồng nàn. "Vì màu đen là màu của sự chiếm đoạt. Nó khiến em trông như tan chảy vào bóng tối của tôi."

Anh buông tay khỏi vai cô, nhưng lại trượt dần xuống dọc theo sống lưng trần, nơi những đốt xương nhỏ nhắn hiện rõ. Mỗi nơi tay anh đi qua đều để lại một làn sóng điện tê dại. Khả Vi thấy chân mình bủn rủn, một tiếng rên rỉ nhỏ vụn bị cô nén chặt nơi cổ họng.

"Chú Quân... đừng làm vậy."

"Đừng làm gì?" Anh xoay ghế của cô lại, ép cô phải đối diện với mình. Anh đặt hai tay lên thành ghế, giam cầm cô trong một không gian chật hẹp giữa cơ thể anh và chiếc ghế gỗ. "Tôi đang chăm sóc món quà của mình, không đúng sao?"

Phó Kính Thần cầm lấy ly rượu của cô, nhưng anh không uống mà lại đổ từ từ một chút rượu đỏ lên xương quai xanh của cô. Chất lỏng màu đỏ thẫm chảy dọc xuống ngực áo, thấm đẫm lớp lụa mỏng manh, tạo nên một hình ảnh đầy kích thích và tội lỗi. Khả Vi run rẩy, đôi mắt nhắm nghiền vì xấu hổ.

"Mở mắt ra nhìn tôi." Anh ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng một sức mạnh không thể kháng cự.

Khi Khả Vi run rẩy mở mắt, cô thấy Phó Kính Thần đang nhìn mình với một ánh mắt đầy dục vọng không hề che giấu. Anh dùng ngón tay lau đi vệt rượu trên da cô, sau đó đưa ngón tay đó lên môi mình, nhấm nháp một cách chậm rãi.

"Ngọt hơn tôi tưởng."

Anh cúi đầu, nhưng lần này mục tiêu không phải là tai hay trán. Môi anh áp lên môi cô – một nụ hôn chính thức, mãnh liệt và đầy tính xâm lược. Khả Vi trừng lớn mắt, bộ não cô hoàn toàn đình trệ. Đây là người chú đã nuôi nấng cô, là người cô gọi là gia đình suốt mười năm qua. Nhưng nụ hôn này không hề có chút tình thân nào, nó chỉ có sự khao khát chiếm hữu tột độ của một người đàn ông dành cho người phụ nữ của mình.

Anh càn quét trong khoang miệng cô, tước đoạt toàn bộ hơi thở của cô. Khả Vi cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị cuốn vào cơn bão lớn, không có cách nào thoát ra, cũng không muốn thoát ra. Đôi tay cô vô thức vòng lên ôm lấy cổ anh, đáp lại một cách vụng về và run rẩy.

Sự đáp lại nhỏ bé đó dường như đã thổi bùng lên ngọn lửa trong lòng Phó Kính Thần. Anh bế bổng cô lên, đặt cô ngồi lên mặt bàn ăn giữa những ánh nến đang cháy dở. Những chiếc đĩa sứ bị đẩy sang một bên, tạo nên những tiếng loảng xoảng chói tai trong đêm tĩnh mịch.

Bàn tay anh luồn vào dưới lớp váy lụa, chạm vào chiếc lắc chân hồng ngọc vẫn đang tỏa sáng. Tiếng kim loại va chạm nhỏ giòn tan hòa cùng tiếng thở dốc của hai người.

"Chú... chúng ta không thể..." Khả Vi thốt lên trong hơi thở ngắt quãng.

"Ở đây không có chú, cũng không có cháu." Phó Kính Thần nhìn sâu vào mắt cô, đôi bàn tay anh siết chặt lấy hông cô, kéo cô sát vào mình đến mức không còn một kẽ hở. "Chỉ có Phó Kính Thần và Diệp Khả Vi. Em đã ký vào bản giao kèo này từ giây phút em nhận chiếc lắc chân đó rồi."

Anh tiếp tục tấn công vào vùng cổ nhạy cảm của cô, để lại những dấu ấn đỏ thẫm như những đóa hoa trà nở rộ trong đêm. Khả Vi ngửa cổ ra sau, cảm nhận được sự chiếm hữu của anh đang thấm vào từng thớ thịt. Cô biết mình đang rơi xuống vực thẳm, một vực thẳm đầy hoa hồng và gai nhọn, nơi mà ranh giới giữa đúng và sai đã hoàn toàn bị xóa nhòa bởi đam mê nguyên thủy nhất.

Đêm nay, biệt phủ họ Phó không còn là nơi trú ẩn bình yên, nó đã trở thành một mật thất của những khao khát bị cấm đoán.