Ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua lớp rèm lụa dày nặng, đổ những vệt dài mờ ảo lên căn phòng ngủ rộng lớn. Diệp Khả Vi giật mình tỉnh giấc, cảm giác đầu tiên ập đến là một sự ê ẩm lạ lùng dọc theo sống lưng và đôi chân. Cô thẫn thờ nhìn lên trần nhà chạm trổ cầu kỳ, những ký ức của đêm qua bắt đầu ùa về như một cuốn phim quay chậm, nóng bỏng và đầy ám ảnh.
Mặt bàn ăn lạnh lẽo, ánh nến chao nghiêng, và bàn tay của Phó Kính Thần…
Khả Vi cuộn mình vào trong chăn, hơi thở dồn dập. Trên làn da trắng sứ của cô, tại vùng cổ và xương quai xanh, những dấu vết đỏ thẫm mà anh để lại vẫn còn đó, như một ấn ký không thể gột rửa. Cô chưa bao giờ thấy một Phó Kính Thần như thế – cuồng nhiệt, chiếm hữu và đầy nguy hiểm. Anh đã xé nát lớp mặt nạ "chú cháu" đạo mạo để phơi bày một khao khát nguyên thủy nhất.
"Cạch."
Tiếng nắm đấm cửa xoay nhẹ khiến tim Khả Vi suýt nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô vội vàng nhắm nghiền mắt, vờ như vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ sâu. Tiếng bước chân trầm ổn nện trên thảm lông tiến lại gần giường. Cô cảm nhận được đệm giường hơi lún xuống, và rồi một luồng hơi lạnh từ bên ngoài theo tay anh luồn vào trong chăn, chạm vào làn da trần của cô.
"Đừng giả vờ nữa. Tôi biết em đã tỉnh." Giọng Phó Kính Thần buổi sáng mang theo một chút khàn đặc, trầm thấp và đầy từ tính.
Khả Vi không thể trốn tránh thêm được nữa. Cô hé mắt nhìn anh. Phó Kính Thần đã chỉnh tề trong bộ vest xám tro, gương mặt anh tuấn lạnh lùng không hề lộ ra một chút mệt mỏi hay hối lỗi nào về những chuyện đã xảy ra. Anh giống như một vị thần vừa bước ra từ bóng tối, vẫn cao sang và quyền uy như thế.
"Chú..." Cô lí nhí, giọng nói lạc đi.
Phó Kính Thần đưa tay vuốt ve gò má cô, ngón tay anh dừng lại trên đôi môi hơi sưng mọng. "Vẫn gọi là chú sao? Sau tất cả những gì chúng ta đã làm đêm qua?"
Khả Vi đỏ bừng mặt, cô kéo chăn che kín nửa mặt, đôi mắt đầy vẻ bối rối: "Chuyện đêm qua... cháu nghĩ chúng ta đã quá chén."
Một cái nhếch môi đầy lạnh lẽo hiện trên gương mặt anh. Phó Kính Thần bóp nhẹ cằm cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. "Rượu không thể khiến tôi làm những điều tôi không muốn. Và nó cũng không thể khiến em phối hợp với tôi như vậy, Vi Vi à. Thừa nhận đi, em thích sự chiếm hữu đó."
Anh đứng dậy, không để cô có cơ hội phản bác. "Dậy đi, vệ sinh cá nhân rồi thay đồ. Hôm nay em không đến trường, em sẽ đến tập đoàn làm việc với tư cách trợ lý thực tập của tôi."
"Nhưng cháu còn tiết học..."
"Tôi đã xin phép nhà trường cho em nghỉ dài hạn để thực tập thực tế." Phó Kính Thần quay lưng về phía cô, thanh âm không chút gợn sóng. "Kể từ giờ, em sẽ ở trong tầm mắt của tôi 24/24. Đó không phải là lời đề nghị, đó là lệnh."
Khả Vi bàng hoàng nhìn bóng lưng anh khuất sau cánh cửa. Anh đang từng bước, từng bước một thắt chặt sợi dây xích quanh cổ cô. Không chỉ là ở nhà, mà giờ đây ngay cả không gian tự do cuối cùng là trường học cũng bị anh tước đoạt.
Một tiếng sau, Khả Vi bước xuống nhà trong bộ đồ công sở kín cổng cao tường mà quản gia đã chuẩn bị. Tuy nhiên, dù chiếc áo sơ mi có cổ cao đến đâu cũng khó lòng che hết được sự thay đổi trong thần thái của một cô gái vừa nếm trải hương vị của sự trưởng thành đầy tội lỗi.
Trên xe đến tập đoàn Phó Thị, không gian chật hẹp một lần nữa bị bủa vây bởi sự im lặng đầy áp lực. Phó Kính Thần tập trung xem tài liệu, nhưng bàn tay trái của anh lại đặt lên đùi Khả Vi, thỉnh thoảng ngón tay anh lại miết nhẹ qua lớp vải quần tây, một hành động đầy tính khiêu khích ngay trước mặt tài xế đang tập trung lái xe phía trước. Khả Vi ngồi cứng đờ, đôi tay siết chặt vạt áo, hơi thở hổn hển nhưng không dám phát ra tiếng động.
Khi đến tập đoàn, Phó Kính Thần hiên ngang dẫn cô đi qua đại sảnh. Hàng trăm ánh mắt nhìn về phía họ – vị chủ tịch cao ngạo vốn không bao giờ gần gũi nữ sắc nay lại dẫn theo một cô gái trẻ xinh đẹp, non nớt. Những lời xì xào bàn tán nổi lên, nhưng chỉ cần một ánh mắt sắc lẹm của anh quét qua, tất cả đều im bặt.
Vừa bước vào văn phòng chủ tịch ở tầng 88, Phó Kính Thần lập tức khóa trái cửa. Anh dồn Khả Vi vào bức tường kính sát trần, nơi có thể nhìn bao quát toàn bộ thành phố sầm uất bên dưới.
"Chú Quân, đây là công ty..." Khả Vi hốt hoảng khi thấy anh bắt đầu tháo cà vạt.
"Tôi biết." Anh áp sát cơ thể vào người cô, đôi mắt sâu thẳm hừng hực một thứ lửa mà cô đã thấy đêm qua. "Tôi muốn em đứng ở đây, nhìn xuống thế giới ngoài kia, để em biết rằng dù thế giới đó có rộng lớn thế nào, em cũng chỉ có thể đứng trong vòng tay của tôi."
Anh nâng chân cô lên, chiếc lắc chân hồng ngọc va vào vách kính tạo nên những tiếng "keng" nhỏ giòn tan. Ở độ cao nghẹt thở này, giữa sự trang nghiêm của văn phòng làm việc và sự phóng túng bị cấm đoán, Khả Vi thấy mình hoàn toàn tan rã.
"Nói đi, em là của ai?" Anh thầm thì vào cổ cô, răng anh day nhẹ vào vùng da nhạy cảm.
"Cháu... cháu là của chú..." Cô nức nở, đôi tay bấu chặt vào bờ vai rắn chắc của anh, đầu óc quay cuồng giữa nỗi sợ hãi bị người ngoài phát hiện và sự khoái cảm tột cùng khi được anh chiếm hữu.
"Ngoan lắm."
Phó Kính Thần thỏa mãn hôn lên môi cô, một nụ hôn mang vị đắng của sự chiếm đoạt và vị ngọt của quyền lực. Tại nơi làm việc uy nghiêm nhất này, ranh giới đỏ một lần nữa bị dẫm nát dưới chân người đàn ông mang tên Phó Kính Thần.