MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Bạo YêuChương 5

Tàn Bạo Yêu

Chương 5

1,203 từ · ~7 phút đọc

Văn phòng chủ tịch tập đoàn Phó Thị được bao phủ bởi những tấm kính cường lực chống ồn tuyệt đối, tách biệt hẳn với sự hối hả của hàng nghìn nhân viên bên ngoài. Trong không gian ấy, Diệp Khả Vi thấy mình giống như một chú chim nhỏ bị nhốt trong lồng vàng, mà người cầm chìa khóa lại là kẻ đang thong dong ngồi tựa lưng vào ghế da, quan sát cô bằng ánh mắt của một thợ săn thành thục.

"Ngồi đó xem xấp tài liệu này đi. Chỗ nào không hiểu thì hỏi tôi." Phó Kính Thần chỉ tay về phía chiếc bàn nhỏ kê sát bàn làm việc của mình.

Khả Vi vâng lời, cố gắng tập trung vào những con số khô khan để xua đi cảm giác nóng ran vẫn còn vương lại trên cơ thể từ nụ hôn chớp nhoáng lúc nãy. Nhưng sự yên bình ấy không kéo dài được lâu.

Tiếng gõ cửa vang lên, và không đợi sự cho phép, một người phụ nữ với vẻ ngoài kiêu sa bước vào. Cô ta diện một bộ đầm đỏ ôm sát, đôi giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch những tiếng vang đanh thép. Đó là Trịnh Mỹ Kỳ – đại tiểu thư của tập đoàn Trịnh gia, cũng là người mà giới thượng lưu luôn đồn đoán là "vị hôn thê" môn đăng hộ đối nhất với Phó Kính Thần.

"Kính Thần, tối nay anh có hẹn với em tại buổi đấu giá từ thiện, anh không quên chứ?" Mỹ Kỳ cười rạng rỡ, nhưng ngay lập tức, nụ cười ấy cứng lại khi cô ta nhìn thấy Khả Vi đang ngồi trong góc phòng. "Ồ, đây là... 'cháu gái' nuôi của anh sao?"

Hai chữ "cháu gái" được Mỹ Kỳ nhấn mạnh với vẻ mỉa mai kín đáo. Ánh mắt cô ta quét qua Khả Vi từ đầu đến chân, dừng lại hồi lâu ở chiếc cổ áo sơ mi cài kín mít của cô.

Phó Kính Thần không buồn ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, giọng nói lạnh lùng đến cực điểm: "Cô Trịnh, vào văn phòng của tôi mà không đợi thư ký báo trước là một hành động thiếu giáo dục."

Mỹ Kỳ hơi biến sắc, nhưng vẫn cố giữ vẻ thanh lịch. Cô ta tiến lại gần bàn làm việc của anh, cố tình cúi thấp người để lộ vòng một đầy đặn: "Em chỉ là quá nhớ anh thôi. Mà con bé này... hình như đã lớn hơn nhiều so với lần cuối em gặp nhỉ? Ánh mắt trông cũng có vẻ 'đàn bà' hơn rồi đấy."

Khả Vi siết chặt tập tài liệu trong tay, đầu cúi thấp. Cô cảm thấy một sự sỉ nhục mơ hồ, nhưng hơn hết là nỗi sợ bị người phụ nữ tinh đời này nhìn thấu bí mật dơ bẩn của mình.

"Khả Vi, ra ngoài lấy cho tôi một ly cà phê không đường." Phó Kính Thần đột ngột ra lệnh.

Khả Vi như được đại xá, cô vội vàng đứng dậy, lướt nhanh qua Mỹ Kỳ. Nhưng ngay khi cô bước ra đến cửa, cô vẫn nghe thấy giọng nói ngọt sớt nhưng đầy gai nhọn của người phụ nữ kia: "Kính Thần, anh nuôi hổ trong nhà như vậy, không sợ có ngày nó cắn ngược lại sao? Hay là... anh thích cái cảm giác bị hổ cắn?"

Khả Vi chạy thẳng vào phòng pha chế, trái tim đập liên hồi. Cô dựa lưng vào kệ đá, hơi thở hỗn loạn. Tại sao cô lại cảm thấy ghen tuông? Cô lấy tư cách gì để ghen tuông khi bản thân cô chỉ là một kẻ tội đồ đang lún sâu vào mối quan hệ trái với luân thường?

Mười lăm phút sau, khi Khả Vi bưng ly cà phê quay lại, Mỹ Kỳ đã đi khỏi. Văn phòng nồng nặc mùi nước hoa nồng gắt khiến cô thấy khó thở. Phó Kính Thần đang đứng bên cửa sổ, bóng lưng anh cao lớn và cô độc đến lạ kỳ.

"Cà phê của chú..."

Phó Kính Thần xoay người lại, nhưng thay vì nhận lấy ly cà phê, anh bất ngờ gạt mạnh nó sang một bên. Ly sứ rơi xuống sàn vỡ tan tành, chất lỏng màu đen bắn tung tóe lên đôi giày da bóng loáng của anh và cả vạt váy của Khả Vi.

Khả Vi giật mình, chưa kịp định thần đã bị anh túm lấy cổ tay, kéo mạnh vào lòng.

"Cô ta đã nói gì với em lúc tôi không để ý?" Anh gằn giọng, đôi mắt đỏ ngầu những tia máu.

"Không... cô ấy không nói gì cả."

"Nói dối!" Phó Kính Thần đẩy cô xuống chiếc sofa dài, cả cơ thể anh đè nặng lên người cô. "Em nhìn thấy cô ta nên cảm thấy hối hận vì đã ở bên tôi đúng không? Em muốn một cuộc sống bình thường, một người chồng danh chính ngôn thuận như cô ta vừa mỉa mai?"

"Chú Quân, chú đang say sao? Cháu không có..." Khả Vi hốt hoảng trước cơn thịnh nộ vô cớ của anh.

"Tôi không say, tôi đang tỉnh hơn bao giờ hết!" Anh thô bạo xé mở cúc áo sơ mi của cô, để lộ những dấu hôn đỏ tím vẫn còn rõ rệt từ đêm qua. "Nhìn xem, Khả Vi! Trên người em toàn là dấu vết của tôi. Em có chạy đến chân trời góc biển nào cũng không xóa sạch được chúng đâu. Đừng hòng mơ tưởng đến bất kỳ kẻ nào khác, dù là nam hay nữ!"

Sự ghen tuông hoang dại của Phó Kính Thần bộc phát như một cơn bão. Anh không chịu nổi việc Mỹ Kỳ nhìn Khả Vi bằng ánh mắt đánh giá, càng không chịu nổi việc Khả Vi vì một người ngoài mà tỏ ra bối rối. Anh muốn cô phải khắc ghi rằng, trong thế giới này, chỉ có anh mới có quyền phán xét hay ban phát ân huệ cho cô.

Anh cúi xuống, không phải là một nụ hôn mà là một cú cắn mạnh lên bả vai cô. Khả Vi kêu lên một tiếng đau đớn, nước mắt trào ra.

"Đau... chú Quân, đau quá..."

"Đau để mà nhớ." Anh thầm thì, giọng nói vừa tàn nhẫn vừa mang theo một sự si mê bệnh hoạn. "Vi Vi, tôi có thể hủy hoại Trịnh gia chỉ trong một đêm nếu cô ta còn dám chạm vào em. Nhưng tôi cũng có thể bóp nát em nếu em dám sinh ra ý định rời bỏ tôi."

Cơn giận đi qua, để lại một sự chiếm hữu đặc quánh. Phó Kính Thần vùi đầu vào ngực cô, hơi thở dồn dập. Khả Vi nằm yên, để mặc cho nước mắt chảy dài xuống thái dương. Cô nhận ra rằng, người đàn ông này không chỉ yêu cô, mà anh đang tôn thờ cô như một loại tín ngưỡng cực đoan, và cô chính là vật tế lễ duy nhất trên bàn thờ của anh.

Dưới tầng cao 88, thành phố vẫn chuyển động, nhưng bên trong căn phòng này, thời gian như ngưng đọng lại trong sự điên rồ của một tình yêu bị cấm đoán.