Sau cơn thịnh nộ tại văn phòng, Phó Kính Thần dường như lại trở về với vẻ ngoài trầm tĩnh thường thấy, nhưng sự trầm tĩnh ấy lạnh lẽo đến mức đáng sợ. Anh không cho phép Khả Vi về nhà thay đồ mà trực tiếp gọi nhà thiết kế hàng đầu mang trang phục đến tập đoàn.
"Tối nay, em sẽ đi cùng tôi." Anh nói, bàn tay thong thả chỉnh lại cổ áo sơ mi cho cô, che đi vết cắn vẫn còn rướm máu trên bả vai. "Đừng lo lắng, em chỉ cần đứng cạnh tôi. Không ai dám làm hại em."
Khả Vi nhìn mình trong gương. Chiếc váy dạ hội màu xanh nhạt với những viên pha lê nhỏ xíu đính dọc thân váy khiến cô trông giống như một nàng tiên cá vừa bước lên từ đại dương, vừa thanh khiết lại vừa lộng lẫy. Nhưng cô biết, mình chỉ là một món đồ trang trí đắt giá được Phó Kính Thần mang theo để khẳng định quyền sở hữu.
Buổi đấu giá từ thiện được tổ chức tại khách sạn sang trọng nhất thành phố. Khi chiếc xe Rolls-Royce dừng lại, hàng chục ống kính phóng viên lập tức hướng về phía cửa xe. Phó Kính Thần bước xuống trước, anh không vội vàng mà lịch lãm đứng đợi, bàn tay to lớn vươn ra đón lấy đôi tay nhỏ nhắn đang run rẩy của Khả Vi.
Ngay khi cô bước xuống, những tiếng xầm xì bắt đầu nổi lên. "Đó là ai? Hình như là con gái nuôi của Phó tổng?" "Nhưng nhìn cách anh ta nắm tay cô ấy mà xem... có vẻ không giống tình cảm chú cháu cho lắm."
Khả Vi cảm nhận được hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn vào mình, soi mói và phán xét. Cô vô thức siết chặt tay anh, nép sát vào bờ vai vững chãi của Phó Kính Thần. Anh không nói gì, chỉ hơi siết nhẹ lòng bàn tay cô như một lời trấn an đầy uy lực.
Bên trong sảnh tiệc, không khí sặc mùi tiền bạc và danh vọng. Trịnh Mỹ Kỳ xuất hiện trong bộ váy đỏ rực rỡ, cô ta cầm ly rượu vang đi về phía hai người, nụ cười trên môi vẫn không đổi nhưng ánh mắt đầy vẻ khiêu khích.
"Kính Thần, anh đến rồi. Và cả... Vi Vi nữa nhỉ?" Mỹ Kỳ cười nhạt, ánh mắt dừng lại nơi cổ tay Khả Vi, nơi chiếc lắc chân hồng ngọc thỉnh thoảng lộ ra dưới tà váy. "Chiếc lắc này nhìn quen quá. Hình như là món đồ cổ trong bộ sưu tập 'Cấm kỵ' mà anh đã đấu giá năm ngoái đúng không? Không ngờ anh lại tặng nó cho một đứa trẻ."
Khả Vi cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Cô không hề biết món quà này lại có cái tên mang đầy tính dự báo như vậy.
"Cô Trịnh quan tâm đến đồ của tôi quá nhỉ?" Phó Kính Thần lạnh lùng đáp trả, anh đưa ly rượu lên nhấp một ngụm, ánh mắt nhìn xoáy vào Mỹ Kỳ. "Đồ của tôi, tôi muốn cho ai là quyền của tôi. Ngay cả vị trí bên cạnh tôi này cũng vậy."
Lời nói của anh như một cái tát vào mặt Mỹ Kỳ trước đám đông thượng lưu. Cô ta biến sắc, nụ cười trên môi méo mó hẳn đi. Để trả đũa, Mỹ Kỳ quay sang một chàng trai trẻ đang đứng gần đó – con trai duy nhất của một gia tộc dầu mỏ, người vẫn luôn theo dõi Khả Vi từ lúc cô bước vào.
"Thiếu gia Lâm, nghe nói anh rất thích những cô gái có vẻ ngoài thanh thuần như thế này? Sao không qua mời cô Diệp đây một ly?"
Chàng trai tên Lâm thiếu gia kia có vẻ ngoài hào hoa, anh ta không ngần ngại bước tới, giơ ly rượu về phía Khả Vi: "Chào em, tôi là Lâm Kiến. Có thể vinh dự được mời em một ly rượu chứ?"
Khả Vi bối rối nhìn sang Phó Kính Thần. Cô thấy quai hàm anh bạnh lại, đôi mắt sau lớp kính bỗng chốc tối sầm xuống. Một bầu không khí căng thẳng bao trùm lấy ba người.
"Cô ấy không uống được rượu." Phó Kính Thần thay cô trả lời, giọng nói mang theo hơi lạnh thấu xương.
"Chỉ là một ly thôi mà Phó tổng, anh giữ cháu gái kỹ quá đấy." Lâm Kiến vẫn cứng đầu, anh ta định đưa tay chạm vào khuỷu tay Khả Vi.
Nhưng ngay trước khi ngón tay anh ta kịp chạm vào cô, Phó Kính Thần đã nhanh hơn một bước. Anh đặt ly rượu xuống bàn, một tay kéo Khả Vi ra sau lưng, tay kia bóp chặt lấy cổ tay của Lâm Kiến. Một tiếng "rắc" nhỏ vang lên khiến những người xung quanh phải giật mình.
"Tôi không thích lặp lại lời nói của mình lần thứ hai." Phó Kính Thần gằn giọng, sát khí tỏa ra khiến Lâm Kiến mặt cắt không còn giọt máu. "Cút."
Chàng trai kia vội vàng rút tay lại, lùi xa vài bước rồi lủi mất vào đám đông. Trịnh Mỹ Kỳ cũng tái mặt, cô ta không ngờ Phó Kính Thần lại dám hành động thô bạo ngay tại một sự kiện công cộng như thế này chỉ vì một "đứa cháu".
Khả Vi đứng sau lưng anh, hơi thở cô nghẹn lại. Cô cảm nhận được hơi nóng từ lưng anh tỏa ra, nó mạnh mẽ và áp bách đến mức khiến cô thấy chóng mặt. Anh không quan tâm đến danh tiếng, không quan tâm đến sự phán xét của xã hội, anh chỉ muốn tiêu diệt bất cứ thứ gì dám chạm vào cô.
Buổi đấu giá bắt đầu, nhưng Khả Vi không còn tâm trí nào để theo dõi. Cô ngồi bên cạnh anh, dưới bàn tiệc, bàn tay anh luồn vào dưới lớp váy, đặt lên đùi cô và siết chặt. Đó là một sự trừng phạt thầm lặng cho việc cô đã thu hút sự chú ý của kẻ khác.
"Em thấy chưa?" Anh thầm thì vào tai cô khi tiếng búa đấu giá vang lên. "Cả thế giới này đều là những kẻ thèm khát. Nếu tôi không xích em lại, bọn chúng sẽ xâu xé em."
Anh nghiêng đầu, hôn nhẹ lên vành tai cô ngay trước mặt bao nhiêu người, nhưng vì góc khuất của mái tóc, hành động đó trông giống như anh đang dặn dò điều gì đó. Chỉ có Khả Vi mới biết, môi anh đang nóng rực trên da thịt cô, và bàn tay anh đang di chuyển cao hơn trên đùi cô, khiến cô phải cắn chặt môi để không phát ra tiếng kêu giữa khán phòng yên tĩnh.
Sự cấm kỵ và dục vọng hòa quyện vào nhau dưới ánh đèn chùm pha lê sang trọng. Khả Vi nhận ra, cô không thể thoát khỏi Phó Kính Thần, bởi vì chính cô cũng đang dần chìm đắm vào cảm giác bị anh chiếm hữu một cách điên cuồng này.