Cánh cửa gỗ nặng nề của biệt thự họ Phó vừa khép lại, bầu không khí tĩnh mịch của đêm khuya ngay lập tức bị bóp nghẹt bởi hơi thở dồn dập của hai người. Phó Kính Thần không đợi đến khi vào phòng ngủ, anh thô bạo đẩy Khả Vi tựa vào cánh cửa lớn ngay tại sảnh chính. Ánh đèn cảm ứng bật sáng, soi rõ gương mặt đang phủ một tầng sương lạnh của người đàn ông và vẻ hoảng hốt của cô gái nhỏ.
"Chú Quân... chú làm đau cháu." Khả Vi khẽ rên lên khi hai cổ tay bị anh khóa chặt trên đỉnh đầu.
Phó Kính Thần không nói một lời nào. Anh tháo kính gọng vàng ném sang một bên, để lộ đôi mắt đỏ ngầu những tia máu ghen tuông. Anh cúi xuống, hơi thở nồng nặc vị rượu vang mạnh mẽ phả thẳng vào mặt cô.
"Đau sao? Cảm giác đau này có bằng một phần mười cảm giác khi tôi thấy gã đó định chạm vào em không?" Giọng anh trầm đục, như tiếng sấm rền trước cơn bão.
"Cháu đã không làm gì cả... là anh ta tự tiến lại gần." Khả Vi nức nở, nước mắt bắt đầu rơi lã chã, thấm ướt làn da mỏng manh.
Phó Kính Thần bật cười, một nụ cười đầy châm biếm và tàn nhẫn. Anh buông tay cô ra, nhưng ngay lập tức bàn tay ấy lại trượt xuống, luồn vào lớp vải lụa của chiếc váy dạ hội xanh nhạt, chạm vào chiếc lắc chân hồng ngọc. Tiếng kim loại va chạm với sàn đá cẩm thạch nghe lạnh lẽo đến thấu xương.
"Em không làm gì? Vi Vi, em đứng đó, xinh đẹp như một báu vật vô chủ, ánh mắt ngây thơ đó chính là thứ kích thích lũ đàn ông ngoài kia nhất. Em có biết lúc hắn nhìn em, tôi đã muốn móc mắt hắn ra như thế nào không?"
Anh đột ngột bế bổng cô lên, sải bước dài lên cầu thang. Khả Vi hoảng sợ bấu chặt lấy cổ áo anh, chiếc váy dạ hội lộng lẫy giờ đây trở nên vướng víu. Anh không đưa cô về phòng ngủ của cô, mà đi thẳng vào phòng của mình – nơi vốn là cấm địa đối với bất kỳ ai trong căn nhà này.
Căn phòng chủ đạo màu xám tro với mùi gỗ đàn hương trầm mặc vây lấy cô. Phó Kính Thần ném cô xuống chiếc giường king-size rộng lớn, rồi thong thả cởi bỏ chiếc cà vạt, từng động tác đều toát lên vẻ áp chế tuyệt đối.
"Hôm nay, tôi sẽ dạy cho em biết, khi đã mang dấu ấn của Phó Kính Thần, em không được phép để bất kỳ ai dù chỉ là suy nghĩ trong đầu về việc chạm vào em."
Anh đổ ập xuống người cô. Khả Vi thấy mình như bị một ngọn núi lớn đè nặng, hơi thở anh nóng bỏng vương vít trên cổ cô. Môi anh không còn mang theo sự vuốt ve dịu dàng như trước, mà là những cú cắn mút đầy chiếm hữu. Anh muốn để lại những dấu vết mới, đè lên những dấu vết cũ, muốn biến cơ thể cô thành một bản đồ chỉ riêng mình anh có quyền khai phá.
"Nói đi, em thuộc về ai?" Anh gằn giọng, bàn tay thô ráp di chuyển trên những đường cong thanh xuân của cô.
"Dạ... của chú... cháu là của chú Quân." Khả Vi nức nở, đôi tay nhỏ nhắn luồn vào mái tóc đen dày của anh, vô thức kéo anh sát lại hơn.
Sự phục tùng của cô dường như càng làm bùng cháy ngọn lửa dục vọng trong lòng anh. Phó Kính Thần dừng lại một chút, anh nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy nước của cô, ánh mắt anh vừa đau đớn vừa si mê.
"Đừng gọi tôi là chú. Trong bóng tối này, không có người chú nào đối xử với cháu gái mình như thế này cả." Anh thầm thì, ngón tay cái miết mạnh lên đôi môi đỏ mọng của cô. "Gọi tên tôi. Kính Thần... gọi đi."
"Kính... Kính Thần..."
Tiếng gọi nhỏ như hơi thở của cô chính là liều thuốc độc ngọt ngào nhất. Phó Kính Thần hoàn toàn mất đi sự điềm tĩnh thường ngày. Anh xé toạc lớp lụa mỏng manh trên vai cô, những viên pha lê nhỏ rơi tung tóe trên ga giường như những giọt nước mắt khô khốc.
Trong không gian chỉ có tiếng thở dốc và nhịp tim đập loạn, Khả Vi cảm nhận được sự hiện diện của anh mãnh liệt hơn bao giờ hết. Sự đau đớn ban đầu dần bị thay thế bởi một luồng điện tê dại lan tỏa khắp cơ thể. Cô thấy mình như đang tan chảy dưới sức nóng của anh, một sự tan chảy đầy tội lỗi nhưng không thể cưỡng cầu.
Dưới ánh trăng mờ ảo hắt qua cửa sổ, chiếc lắc chân hồng ngọc đung đưa theo nhịp điệu của sự chiếm đoạt. Mỗi một lần va chạm là một lần khẳng định: Diệp Khả Vi đã hoàn toàn bị giam cầm trong cái lồng tình yêu mang tên Phó Kính Thần.
Đêm đó, ranh giới đỏ không chỉ bị dẫm nát, mà nó đã hoàn toàn biến mất, để lại hai linh hồn đang quấn quýt lấy nhau giữa vực thẳm của đam mê và tội lỗi.
Sáng hôm sau, khi Khả Vi tỉnh dậy giữa vòng tay rắn chắc của anh, cô thấy Phó Kính Thần đang nhìn mình, ánh mắt anh không còn vẻ hung bạo của đêm qua, mà là một sự dịu dàng pha lẫn chiếm hữu đến nghẹt thở.
"Em tỉnh rồi sao? 'Bà Phó' tương lai?"
Khả Vi sững sờ. Anh đang dùng một danh xưng khác để khóa chặt cuộc đời cô lại. Không còn là chú cháu, không còn là người giám hộ, anh muốn biến sự cấm kỵ này thành sự thật hiển nhiên nhất thế gian.