MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Bạo YêuChương 8

Tàn Bạo Yêu

Chương 8

1,184 từ · ~6 phút đọc

Danh xưng "Bà Phó" mà Phó Kính Thần thốt ra vào buổi sáng sớm hôm ấy giống như một bản án chung thân ngọt ngào, giam cầm Khả Vi vào một thực tại mà cô chưa bao giờ dám mơ tới. Nhưng sự ngọt ngào ấy chưa kéo dài được bao lâu thì thực tế tàn khốc của giới thượng lưu đã dội một gáo nước lạnh vào căn biệt thự trên sườn đồi.

Sáng hôm đó, tờ báo lá cải hàng đầu thành phố giật tít: "Bóng hồng bí ẩn bên cạnh chủ tịch tập đoàn Phó Thị: Tình thân hay tình nhân?". Kèm theo đó là tấm hình chụp từ góc nghiêng cảnh Phó Kính Thần bế Khả Vi lên xe sau buổi đấu giá, vạt váy lụa xanh nhạt của cô hơi vén lên, để lộ chiếc lắc chân hồng ngọc đầy ám muội.

Bầu không khí trong phòng làm việc của Phó Kính Thần tại nhà riêng trở nên đặc quánh khi người quản gia già run rẩy đặt tờ báo lên bàn. Khả Vi đứng ở góc phòng, gương mặt tái nhợt. Cô biết, thế giới mà cô hằng sợ hãi cuối cùng đã ập đến.

"Kính Thần, chú cả và đại diện hội đồng gia tộc đang đợi ở sảnh chính." Giọng quản gia lo lắng.

Phó Kính Thần vẫn thong thả nhấp một ngụm cà phê đen không đường, đôi mắt phượng nheo lại sau lớp kính. Anh đứng dậy, bước lại gần Khả Vi, tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối của cô, bỏ qua sự hiện diện của người quản gia.

"Đừng sợ. Ở trên phòng đợi tôi, không có lệnh của tôi thì không được xuống."

Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, một nụ hôn trấn an nhưng mang theo hơi lạnh của một cuộc chiến sắp bắt đầu.

Dưới sảnh chính, ba người đàn ông lớn tuổi mặc vest cổ điển, gương mặt nghiêm nghị như những vị thẩm phán đang ngồi chờ sẵn. Người dẫn đầu là Phó Chính – chú ruột của Kính Thần, cũng là người nắm giữ quyền lực về mặt đạo đức trong dòng tộc.

"Kính Thần, cậu giải thích thế nào về những hình ảnh này?" Phó Chính đập mạnh tờ báo xuống bàn, tiếng động vang vọng khắp không gian rộng lớn. "Cậu nuôi con bé đó mười năm, giờ cậu định biến nó thành trò cười cho thiên hạ, biến dòng họ Phó thành kẻ loạn luân sao?"

Phó Kính Thần thong thả ngồi xuống chiếc ghế đối diện, hai chân vắt chéo, tư thế đầy ngạo nghễ.

"Thưa chú, loạn luân là từ dành cho những người cùng huyết thống. Vi Vi không mang họ Phó, cũng không có bất kỳ quan hệ máu mủ nào với tôi."

"Nhưng trên danh nghĩa, cậu là cha nuôi, là chú của nó!" Một người khác lên tiếng, giọng run lên vì giận dữ. "Cậu có biết dư luận sẽ nói gì không? Họ sẽ nói cậu là kẻ biến thái, lợi dụng sự ngây thơ của một đứa trẻ mồ côi."

Phó Kính Thần bật cười, tiếng cười khô khốc khiến những người có mặt phải rùng mình. Anh đứng dậy, chống hai tay xuống bàn, nghiêng người về phía Phó Chính:

"Dư luận? Tôi chưa bao giờ sống vì dư luận. Tôi nuôi em ấy mười năm, bảo vệ em ấy khỏi những con sói ngoài kia, chỉ để chờ đến ngày hôm nay em ấy thuộc về tôi một cách trọn vẹn nhất. Nếu các người gọi đó là biến thái, thì tôi chấp nhận."

"Cậu... cậu điên rồi! Chúng tôi sẽ tước quyền điều hành tập đoàn của cậu nếu cậu không gửi con bé đó ra nước ngoài ngay lập tức!" Phó Chính đứng bật dậy, chỉ thẳng mặt anh.

Ánh mắt Phó Kính Thần đột ngột trở nên sắc lạnh như dao cạo. Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc điều khiển nhỏ, nhấn nút. Màn hình lớn ở sảnh chính hiện lên hàng loạt tài liệu bí mật về các khoản trốn thuế và quỹ đen của chính những người đang ngồi đây.

"Tước quyền của tôi?" Anh thầm thì, giọng nói nhẹ như gió thoảng nhưng đầy sát khí. "Trước khi các người làm việc đó, tôi sẽ đưa tất cả vào tù. Các người nên nhớ, tập đoàn Phó Thị mang tên tôi, không phải của các người."

Sự im lặng chết chóc bao trùm. Những vị trưởng bối vừa rồi còn hùng hổ, giờ đây mặt cắt không còn giọt máu. Họ nhận ra mình đang đối đầu với một con quỷ thực thụ, một kẻ sẵn sàng đốt trụi cả gia tộc để bảo vệ món đồ chơi mà hắn yêu thích.

Phó Kính Thần quay lưng bước đi, không thèm liếc nhìn họ thêm một lần nào.

Trên tầng hai, Khả Vi nấp sau cánh cửa, nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại. Trái tim cô đau thắt lại. Cô không biết nên cảm thấy hạnh phúc vì sự bảo vệ của anh, hay cảm thấy tội lỗi vì đã biến người đàn ông hào quang rực rỡ này thành kẻ thù của cả dòng tộc.

Khi Phó Kính Thần đẩy cửa bước vào phòng, anh thấy cô đang ngồi sụp dưới sàn, đôi vai gầy run lên bần bật. Anh tiến lại, bế xốc cô lên giường, siết chặt cô vào lòng.

"Nghe thấy hết rồi sao?"

Khả Vi nức nở: "Chú... hay là cháu đi đi. Cháu không muốn vì cháu mà chú mất tất cả."

Bàn tay Phó Kính Thần luồn vào tóc cô, buộc cô phải ngước nhìn mình. Ánh mắt anh lúc này không có một chút gì là lạnh lẽo, mà chỉ toàn là sự chiếm hữu điên cuồng.

"Mất tất cả? Vi Vi, nếu mất em, tôi mới thực sự mất tất cả. Còn tập đoàn, còn gia tộc... tất cả chỉ là rác rưởi."

Anh cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên đôi môi đang run rẩy của cô, nụ hôn mang vị mặn của nước mắt và vị đắng của sự tuyệt vọng. Anh đẩy cô nằm xuống, đôi bàn tay mạnh mẽ bắt đầu tước bỏ lớp quần áo trên người cô một cách vội vã, như thể chỉ có sự giao hòa về thể xác mới khiến anh tin rằng cô vẫn đang ở đây, trong tầm tay của mình.

"Em không được đi đâu cả. Dù là địa ngục, em cũng phải xuống cùng tôi."

Đêm đó, giông tố không chỉ nổ ra ngoài kia, mà còn bùng cháy dữ dội trong căn phòng ngủ này. Phó Kính Thần dùng sự mãnh liệt của mình để xua đi nỗi sợ hãi của Khả Vi, dùng dục vọng để trói buộc linh hồn cô. Trong tiếng mưa rơi tầm tã, chiếc lắc chân hồng ngọc va vào thành giường, phát ra những âm thanh vừa giòn tan vừa đau đớn.

Khả Vi nhắm mắt, để mình chìm đắm trong cơn lốc của anh. Cô biết, kể từ giây phút này, cô và anh đã chính thức trở thành những kẻ lưu vong trong chính thế giới của mình.