Sự yên bình sau cơn bão gia tộc chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh. Phó Kính Thần bắt đầu bận rộn hơn với việc xử lý những kẻ phản loạn trong hội đồng quản trị, buộc anh phải rời khỏi biệt thự từ sớm và trở về khi trời đã rạng sáng. Khả Vi bị nhốt trong "lồng kính" sang trọng, nơi sự tự do của cô bị giới hạn bởi những bức tường đá xám và ánh mắt giám sát của những vệ sĩ áo đen.
Một buổi chiều u ám, khi Phó Kính Thần đang ở một cuộc họp khẩn, quản gia bước vào phòng đọc sách với vẻ mặt do dự.
"Thưa tiểu thư, có cô Trịnh Mỹ Kỳ muốn gặp. Cô ấy bảo có mang theo một vài kỷ vật của cha tiểu thư ngày xưa."
Cái tên "cha" giống như một huyệt đạo chí mạng khiến Khả Vi không thể từ chối. Dù biết Phó Kính Thần đã cấm cô tiếp xúc với người lạ, nhưng nỗi khao khát về một chút hơi ấm từ quá khứ đã khiến cô lỏng bước.
Trịnh Mỹ Kỳ bước vào phòng khách với bộ váy lụa màu đen nhã nhặn, gương mặt không còn vẻ kiêu ngạo như ở buổi tiệc mà thay vào đó là sự u sầu đầy giả tạo. Cô ta đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ cũ kỹ.
"Vi Vi, chắc em ngạc nhiên lắm khi thấy chị đến đây." Mỹ Kỳ nhẹ nhàng mở hộp, bên trong là những tấm ảnh cũ đã ố vàng. "Cha em và cha chị từng là đối tác làm ăn. Chị vô tình tìm thấy những tấm ảnh này trong kho của gia đình nên muốn mang đến cho em."
Khả Vi run rẩy cầm lấy tấm ảnh. Trong ảnh, cha cô đang mỉm cười, đứng cạnh ông là một Phó Kính Thần thời trẻ, ánh mắt sắc sảo nhưng chưa nhuốm màu chiếm hữu cực đoan như bây giờ.
"Em có thấy không?" Mỹ Kỳ nhích lại gần, giọng nói ngọt xới nhưng lạnh buốt. "Kính Thần luôn nhìn cha em với sự ngưỡng mộ, nhưng cũng đầy tham vọng. Em có bao giờ tự hỏi, tại sao một người đàn ông máu lạnh như anh ấy lại tình nguyện nuôi dưỡng em mười năm mà không đòi hỏi gì không?"
Khả Vi ngước nhìn, đôi mắt chứa đầy sự hoang mang: "Chú ấy... chú ấy thương em."
Mỹ Kỳ bật cười, tiếng cười lách cách như tiếng rắn trườn trên lá khô. "Thương? Vi Vi, em quá ngây thơ rồi. Anh ấy nuôi em giống như cách người ta nuôi một loại dược liệu quý. Anh ấy đợi em trưởng thành để 'hái thuốc', để bù đắp cho những gì anh ấy không có được từ cha em. Và em có biết... cái chết của cha mẹ em mười năm trước, ai là người được hưởng lợi nhiều nhất từ khối tài sản mà họ để lại không?"
Câu nói lấp lửng như một nhát dao đâm xuyên qua sự tin tưởng mỏng manh của Khả Vi. Cô lùi lại, tay nắm chặt gấu áo: "Cô nói dối! Chú Quân không phải người như vậy!"
"Nếu không phải, tại sao anh ấy lại giấu em ở đây? Tại sao không cho em tiếp xúc với bên ngoài? Tại sao lại dùng chiếc lắc chân đó để 'đánh dấu' em như một món hàng?" Mỹ Kỳ đứng dậy, tiến sát vào tai Khả Vi, hơi thở nồng nặc mùi nước hoa đắt tiền. "Anh ấy không yêu em, Vi Vi. Anh ấy chỉ yêu cảm giác được sở hữu con gái của đối thủ cũ. Anh ấy đang dùng em để trả thù quá khứ."
Ngay lúc đó, tiếng động cơ xe quen thuộc vang lên ngoài sân. Gương mặt Mỹ Kỳ biến đổi trong tích tắc, cô ta vội vàng thu dọn hộp gỗ nhưng cố tình để lại một tờ tài liệu mỏng dưới gầm bàn.
"Kính Thần về rồi, chị phải đi đây. Nhớ kỹ những gì chị nói, kẻ cho em kẹo có khi chính là kẻ đã đặt bẫy khiến em mồ côi."
Khi Phó Kính Thần bước vào sảnh, anh thấy Mỹ Kỳ đang lướt qua mình với một cái gật đầu xã giao. Đôi mắt phượng của anh lập tức nheo lại, sát khí tỏa ra khiến không khí xung quanh như đông đặc. Anh sải bước dài vào phòng khách, thấy Khả Vi đang đứng thẫn thờ, gương mặt không còn một giọt máu.
"Tại sao cô ta lại ở đây?" Anh gằn giọng, bàn tay mạnh mẽ túm lấy vai cô, xoay người cô lại đối diện với mình.
Khả Vi không trả lời, cô nhìn người đàn ông trước mặt – người đã từng là bầu trời của cô, nhưng giờ đây trong mắt cô lại hiện lên hình bóng của một kẻ săn mồi tàn nhẫn. Cô vùng vẫy muốn thoát khỏi cái ôm của anh.
"Buông em ra! Đừng chạm vào em bằng bàn tay đó!"
Phó Kính Thần sững sờ. Đây là lần đầu tiên trong mười năm qua, Khả Vi dùng giọng điệu này với anh. Cơn ghen tuông và sự chiếm hữu bị tổn thương khiến anh mất đi lý trí. Anh thô bạo đẩy cô ngã xuống ghế sofa, đè cả cơ thể to lớn lên người cô.
"Em nói cái gì? Em vì một lời của người ngoài mà định phản bội tôi sao?" Anh bóp chặt cằm cô, ép cô phải nhìn vào đôi mắt đang vỡ vụn vì giận dữ của mình. "Tôi đã cho em tất cả, tôi đã dùng cả tính mạng để bảo vệ em, vậy mà em dám bảo tôi đừng chạm vào em?"
"Chú giấu cháu... chú lừa cháu..." Khả Vi nức nở, đôi tay nhỏ nhắn đấm vào lồng ngực rắn chắc của anh.
"Tôi lừa em cái gì? Tôi lừa em rằng tôi yêu em đến phát điên sao?"
Phó Kính Thần cúi xuống, nụ hôn của anh không còn chút dịu dàng nào, nó là sự trừng phạt, là sự đánh dấu chủ quyền đầy bạo liệt. Anh cắn nát đôi môi cô, nếm được vị máu tanh nồng. Bàn tay anh luồn vào dưới lớp áo, thô bạo vuốt ve làn da đang run rẩy của cô.
Trong cơn hỗn loạn của dục vọng và sự nghi ngờ, Phó Kính Thần kéo mạnh chiếc lắc chân hồng ngọc khiến cổ chân cô hằn lên một vết đỏ chói mắt.
"Vi Vi, nghe cho rõ đây. Dù tôi có là quỷ dữ, dù tôi có nợ cả thế giới này, thì em vẫn là của tôi. Em chết cũng phải mang theo họ của tôi!"
Anh xé toạc lớp áo mỏng manh của cô ngay giữa phòng khách đại sảnh. Dưới ánh đèn chùm rực rỡ, sự chiếm đoạt diễn ra một cách tàn nhẫn và mãnh liệt nhất. Khả Vi thấy mình như một con thuyền bị vỡ tan giữa đại dương, cô hận anh, nhưng cơ thể phản bội lại khiến cô không thể ngừng rên rỉ dưới những cú va chạm đầy thô bạo của người đàn ông này.
Mưu kế của Trịnh Mỹ Kỳ đã thành công một nửa. Cô ta không thể tách họ ra, nhưng cô ta đã cấy vào lòng họ mầm mống của sự hủy diệt. Đêm đó, trong căn biệt thự lộng lẫy, hai linh hồn quấn lấy nhau nhưng trái tim lại xa cách muôn trùng.