MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Bạo YêuChương 10

Tàn Bạo Yêu

Chương 10

932 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn sảnh chính vẫn sáng trưng, nhưng không khí xung quanh lại lạnh lẽo như thể sương muối vừa tràn qua. Sau cuộc chiếm đoạt mang tính trừng phạt ngay tại phòng khách, Phó Kính Thần bế Khả Vi lên lầu. Cô không còn sức để vùng vẫy, cơ thể rã rời như một con búp bê vải bị hư hỏng, đôi mắt sưng mọng chỉ còn là những cái nhìn vô hồn dán chặt vào bờ vai rắn chắc của anh.

Anh không đưa cô về phòng cũ. Anh đưa cô đến căn phòng nằm ở tầng cao nhất của tòa biệt thự — một nơi vốn được thiết kế làm phòng quan sát thiên văn, bốn bề là kính cường lực một chiều, từ bên ngoài không thể nhìn thấy gì, nhưng từ bên trong có thể nhìn bao quát toàn bộ rừng thông bao quanh biệt thự.

"Từ hôm nay, em ở đây." Phó Kính Thần đặt cô xuống chiếc giường tròn bọc nhung đỏ thẫm. Giọng anh khàn đặc, không chút hơi ấm.

"Chú định nhốt cháu sao?" Khả Vi thều thào, giọng nói khản đặc vì khóc quá nhiều.

Phó Kính Thần không trả lời. Anh thong thả tháo chiếc đồng hồ đắt tiền đặt lên bàn, rồi bước đến bên cạnh cô. Anh quỳ một chân xuống sàn, bàn tay to lớn chạm vào cổ chân đang sưng đỏ của cô, nơi chiếc lắc chân hồng ngọc vẫn đang tỏa ra thứ ánh sáng ma mị.

"Tôi không nhốt em. Tôi đang bảo vệ em khỏi những lời độc địa của thế giới ngoài kia. Mỹ Kỳ đã gieo vào đầu em những thứ rác rưởi, và tôi cần thời gian để em tẩy sạch chúng."

Anh lấy ra một chiếc điện thoại mới, đặt lên bàn cạnh giường. "Chiếc điện thoại này chỉ có duy nhất số của tôi. Mọi liên lạc khác đều bị cắt đứt. Internet cũng vậy. Em muốn gì, cứ nói với quản gia qua hệ thống nội bộ."

Khả Vi bật cười trong nước mắt, tiếng cười chua chát vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Chú sợ cháu tìm ra sự thật đúng không? Chú sợ cháu biết chú là người đã gián tiếp hại chết cha mẹ cháu để cướp đi tập đoàn Diệp Thị?"

Phó Kính Thần khựng lại. Đôi mắt anh nheo lại, một tia sát khí thoáng qua nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự đau đớn thâm sâu. Anh bóp chặt lấy hai vai cô, ép cô phải đối diện với mình.

"Em tin cô ta? Em tin một kẻ bên ngoài hơn người đã nuôi nấng em mười năm sao, Vi Vi?"

"Vậy chú giải thích đi! Tờ tài liệu mà cô ta để lại... về giao ước chuyển nhượng cổ phần ngay trước đêm tai nạn đó là gì?"

Phó Kính Thần im lặng. Sự im lặng của anh giống như một bản cáo trạng không lời đối với Khả Vi. Cô đẩy mạnh anh ra, nhưng anh lại càng siết chặt hơn. Anh không giải thích, bởi vì có những bí mật mà nếu nói ra, anh sợ cô sẽ hoàn toàn sụp đổ. Anh thà để cô hận mình, còn hơn để cô biết sự thật nghiệt ngã về người cha mà cô luôn tôn thờ.

"Tin hay không tùy em." Anh thầm thì, nụ hôn của anh rơi xuống vầng trán lạnh ngắt của cô. "Nhưng em phải nhớ một điều: dù cả thế giới này quay lưng với em, tôi vẫn sẽ là người cuối cùng đứng lại. Cho dù em có hận tôi đến xương tủy, em cũng phải hận tôi ở ngay bên cạnh tôi."

Phó Kính Thần đứng dậy, bước ra ngoài và khóa trái cửa lại. Tiếng khóa lạch cạch vang lên như tiếng búa gõ vào tim Khả Vi. Cô chạy đến bên cửa kính, nhìn bóng lưng anh khuất dần dưới sân biệt thự.

Đêm đó, Khả Vi không ngủ. Cô ngồi bó gối bên cửa sổ, nhìn những vì sao xa xăm. Sự chiếm hữu của Phó Kính Thần đã biến thành một loại xiềng xích vô hình nhưng cực kỳ kiên cố. Cô nhận ra, trong cuộc chơi này, cô chưa bao giờ có quyền lựa chọn.

Ở dưới phòng làm việc, Phó Kính Thần ngồi trong bóng tối, tay cầm tấm ảnh cũ của cha Khả Vi. Anh châm một điếu thuốc, làn khói trắng bao phủ lấy gương mặt góc cạnh.

"Diệp thiếu, ông đã để lại cho tôi một gánh nặng quá lớn." Anh lẩm bẩm, ánh mắt tràn đầy sự phức tạp. "Nhưng tôi sẽ không buông tay. Cho dù phải làm ác quỷ, tôi cũng sẽ giữ con gái ông bên mình."

Anh cầm điện thoại lên, gọi cho thư ký: "Bắt đầu thu mua lại toàn bộ cổ phần của Trịnh gia. Tôi muốn trong vòng ba ngày, Trịnh Mỹ Kỳ phải quỳ xuống trước mặt tôi."

Cơn thịnh nộ của người đàn ông bị chạm vào "vảy ngược" bắt đầu giáng xuống. Trong khi đó, trên tòa tháp ngà biệt lập, Khả Vi vô tình chạm tay vào ngăn kéo dưới gầm giường tròn. Ở đó, cô tìm thấy một cuốn nhật ký cũ của Phó Kính Thần.

Trang đầu tiên chỉ có một dòng chữ viết bằng mực đen sắc sảo: "Ngày cô ấy mười tuổi, tôi đã thề sẽ biến cô ấy thành nữ vương của đời mình. Hoặc là cùng cô ấy xuống địa ngục."

Khả Vi run rẩy lật tiếp trang thứ hai, một sự thật khác bắt đầu hé lộ qua những dòng chữ viết vội...