Ngày hôm sau, Lâm Tĩnh bước vào cửa hàng sách với tâm trạng vừa hồi hộp vừa háo hức. Hình ảnh Hàn Dương vẫn còn đậm nét trong tâm trí cô: ánh mắt trầm ấm, nụ cười dịu dàng, cử chỉ quan tâm nhẹ nhàng. Cô tự nhủ, hôm nay nhất định phải bình tĩnh, nhưng ngay từ những bước chân đầu tiên, trái tim cô đã đập loạn nhịp.
Cửa hàng sách hôm nay đông khách hơn mọi khi, nhộn nhịp với tiếng cười nói của trẻ em, học sinh và những người yêu sách. Lâm Tĩnh nhanh chóng đi kiểm tra bàn ghế, nhạc cụ và các gian hàng, mắt không ngừng liếc tìm Hàn Dương.
Vừa lúc cô quay lại quầy thanh toán, một giọng nói quen thuộc vang lên:
“Chào buổi sáng, Lâm Tĩnh.”
Cô quay lại, và thật không ngờ, Hàn Dương đã đứng đó, tay cầm một cốc cà phê nóng. Ánh mắt anh dịu dàng nhưng vẫn giữ nét nghiêm nghị, mái tóc đen óng mượt, vest vừa vặn khiến cô đỏ mặt.
“Anh… anh lại đến sao?” cô hỏi, tim đập nhanh.
“Tôi nghe hôm nay sẽ có sự kiện âm nhạc nhỏ, nên tiện ghé qua,” anh trả lời, giọng trầm nhưng nhẹ nhàng.
Cô đỏ mặt, chỉ biết lắp bắp: “À… vâng… cảm ơn anh…”
Hàn Dương tiến lại, giúp cô sắp xếp nhạc cụ, kiểm tra bàn ghế và các dụng cụ cho học sinh. Mỗi lần tay họ chạm nhau, trái tim cô lại nhảy loạn nhịp. Cô tự nhủ, phải bình tĩnh, nhưng ánh mắt anh dịu dàng khiến cô khó rời.
Một lúc sau, khi Lâm Tĩnh đang hướng dẫn một nhóm học sinh chơi đàn piano, một cô gái trẻ xuất hiện gần Hàn Dương. Cô gái mặc áo khoác màu hồng, tóc dài buông xõa, ánh mắt nhìn Hàn Dương đầy trìu mến.
“Anh Hàn, hôm nay anh cũng đến xem à?” cô gái hỏi, giọng ngọt ngào.
Lâm Tĩnh lướt mắt nhìn, tim bỗng nhói nhẹ. Cô nhận ra ngay rằng Hàn Dương đang mỉm cười đáp lại cô gái ấy, ánh mắt dịu dàng như lúc nhìn cô. Cô bỗng cảm thấy ngột ngạt, nhịp tim tăng nhanh, và một luồng cảm giác ghen tuông lạ lùng trào lên.
Cô cố nhịn, nhưng ánh mắt cô vẫn lén quan sát họ. Cô tự nhủ: “Chắc là đồng nghiệp hay bạn học cũ thôi… nhưng sao nhìn họ trò chuyện lại gần gũi quá vậy?”
Hàn Dương dường như nhận ra ánh mắt cô, nhưng vẫn đứng bên cô gái ấy, cười nhẹ. Lâm Tĩnh đỏ bừng mặt, vội quay sang hướng khác, cố tập trung hướng dẫn học sinh. Nhưng trong lòng cô vẫn nhói nhói, trái tim rung lên vì cảm giác mới mẻ và khó chịu: ghen.
Khi buổi workshop kết thúc, Hàn Dương bước đến chỗ Lâm Tĩnh. Cô không dám nhìn thẳng, tim đập mạnh. Anh cầm một chiếc túi nhỏ đặt trước mặt cô:
“Đây… dành cho cô. Một chút quà nhỏ cho hôm nay.”
Cô mở ra, bên trong là cuốn sổ ghi chú và một cây bút viết đẹp, giống như những lần trước. Nhưng lần này, cô không khỏi bối rối, vừa vui vừa ngượng ngùng.
“Cảm… cảm ơn anh,” cô lắp bắp, cố giữ bình tĩnh nhưng tim vẫn đập nhanh.
Anh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng: “Cô lại đỏ mặt rồi. Nụ cười của cô thật đẹp, tôi thích nhìn cô cười.”
Lâm Tĩnh không nói được lời nào, chỉ biết cúi đầu, mặt nóng bừng, cảm giác vừa xấu hổ vừa hạnh phúc lan tỏa khắp cơ thể.
Sau khi Hàn Dương rời đi, cô đứng nhìn theo, lòng đầy cảm xúc khó tả. Cô vừa cảm thấy hạnh phúc vì anh quan tâm, vừa ngại ngùng và… ghen một cách lạ lùng. Cô tự nhủ, mình chắc chắn đã rung động mạnh mẽ với anh.
Ngày hôm sau, tại cửa hàng sách, Lâm Tĩnh cố gắng giữ bình tĩnh khi gặp Hàn Dương. Nhưng những tình huống oái oăm lại xảy ra: sách rơi, nhạc cụ đổ, mic tuột… Mỗi lần như vậy, Hàn Dương đều xuất hiện kịp thời, giúp cô, nhưng vẫn giữ nét nghiêm nghị pha chút dịu dàng. Cô đỏ mặt, tim rung nhịp không thể kiểm soát, và cảm giác “bị cuốn hút” vào anh ngày càng mạnh.
Một buổi chiều, khi cô đang dọn dẹp gian hàng, Hàn Dương bất ngờ xuất hiện bên cạnh, cầm theo một cốc trà nóng.
“Cô uống đi, trời hơi lạnh,” anh nói, ánh mắt chăm chú nhìn cô.
Cô đỏ mặt, nhận cốc trà: “Cảm ơn anh…”
Anh bước lại gần, cúi xuống, giọng trầm ấm: “Đừng để mình cảm lạnh, tôi không muốn cô bị bệnh.”
Tim cô rung lên, không thể nói nên lời. Cô cố hít một hơi sâu, nhưng không khỏi bối rối. Khoảnh khắc hai người đứng sát nhau, ánh mắt chạm nhau, cả hai đều cảm nhận được nhịp tim tăng nhanh.
Sau vài phút, Hàn Dương rút lui, để lại một cảm giác ngọt ngào, ấm áp và hơi ngượng ngùng. Lâm Tĩnh đứng đó, mặt đỏ bừng, tim vẫn đập loạn nhịp, tự nhủ: “Anh ấy… sao lại khiến trái tim mình rung động như vậy?”
Tối hôm đó, Lâm Tĩnh về nhà, vẫn suy nghĩ về Hàn Dương, về ánh mắt dịu dàng, về những lần chạm tay, về những khoảnh khắc vừa ngượng ngùng vừa ngọt ngào. Cô biết chắc rằng mình đã thật sự rung động, và Hàn Dương cũng đã bước vào đời cô sâu hơn cô tưởng.
Những ngày tiếp theo, mối quan hệ giữa Lâm Tĩnh và Hàn Dương tiếp tục nảy nở. Những khoảnh khắc sủng ngọt xen lẫn hài hước, những tình huống oan gia và những ánh mắt trìu mến khiến cả hai đều đỏ mặt. Cô nhận ra rằng cảm xúc của mình không thể giấu được, còn Hàn Dương, dường như cũng bắt đầu dành nhiều thời gian quan tâm, đứng gần cô hơn, ánh mắt dịu dàng nhưng vẫn nghiêm nghị khiến cô tim rung động mạnh mẽ.
Và từ đây, mạch truyện oan gia – sủng – ngọt bước vào một giai đoạn cao trào hơn, với những tình huống ghen tuông nhẹ, hiểu lầm vừa phải nhưng ngọt ngào, khiến độc giả không thể rời mắt. Lâm Tĩnh biết chắc rằng, những khoảnh khắc tiếp theo giữa cô và Hàn Dương sẽ còn khiến trái tim cô rung động mãnh liệt hơn, và cô không thể nào quên được người đàn ông này.