MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTan Chảy Vì EmChương 6: Khoảnh khắc gần gũi

Tan Chảy Vì Em

Chương 6: Khoảnh khắc gần gũi

1,065 từ · ~6 phút đọc

Ngày hôm sau, Lâm Tĩnh thức dậy với tâm trạng vừa hồi hộp vừa háo hức. Hình ảnh Hàn Dương vẫn đậm nét trong tâm trí cô: ánh mắt dịu dàng, nụ cười trầm ấm và những khoảnh khắc anh quan tâm cô một cách tinh tế. Cô rửa mặt, uống một ngụm trà, rồi ngồi xuống bàn học, cố gắng tập trung vào công việc, nhưng những suy nghĩ về anh cứ lởn vởn trong đầu, khiến tim cô nhảy loạn nhịp.

Hôm nay, cửa hàng sách tổ chức một buổi nhỏ cho trẻ em đến thử đàn và học piano. Lâm Tĩnh chuẩn bị kỹ càng, kiểm tra nhạc cụ, bàn ghế và giấy tờ, mắt thỉnh thoảng liếc tìm Hàn Dương. Cô tự nhủ, nếu gặp anh hôm nay, phải giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại vừa hồi hộp vừa vui vẻ.

Chưa đến giờ, Hàn Dương đã xuất hiện. Anh mặc áo sơ mi trắng, vest xám, tay cầm một cốc cà phê, bước thẳng đến cô.

“Chào buổi sáng, Lâm Tĩnh,” anh nói, giọng trầm ấm.

Cô đỏ mặt, cúi đầu: “Chào… anh…”

Anh tiến lại gần, ánh mắt dịu dàng nhưng nghiêm nghị, nhìn cô một cách chăm chú khiến tim cô nhảy loạn nhịp.

“Cô đã chuẩn bị xong hết chưa?” anh hỏi.

“Dạ… tôi… gần xong rồi,” cô lắp bắp.

Hàn Dương gật đầu, rồi cúi xuống nhặt một số sách rơi vãi, giúp cô sắp xếp. Trong quá trình đó, tay họ chạm nhau vài lần, khiến cả hai đều đỏ mặt, nhưng ánh mắt anh vẫn dịu dàng, chân thành.

Khi các học sinh đến, buổi học bắt đầu. Hàn Dương đứng bên cạnh, giúp cô hướng dẫn các em. Anh không chỉ giải thích cặn kẽ mà còn tinh tế tạo điều kiện cho cô đứng gần các em, nhưng vẫn thường xuyên nhìn cô một cách dịu dàng. Mỗi lần như vậy, tim cô nhảy loạn nhịp, không thể rời mắt anh.

Giữa buổi, một tình huống dở khóc dở cười xảy ra. Một em bé trượt chân, suýt va vào đàn piano. Lâm Tĩnh chạy tới kịp thời, nhưng Hàn Dương lại xuất hiện nhanh hơn, đỡ em bé, khiến cả hai vô tình chạm tay vào nhau. Cô đỏ bừng mặt, tim đập mạnh.

“Cẩn thận hơn nhé,” anh nhắc, giọng vừa nghiêm vừa dịu dàng.

“Dạ… vâng…” cô lắp bắp, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng mặt vẫn nóng bừng.

Những tình huống như vậy liên tiếp xảy ra: mic rơi, sách rơi, nhạc cụ đổ… và Hàn Dương đều xuất hiện kịp thời, giúp cô. Cô vừa bối rối vừa vui sướng, cảm giác sủng ngọt xen lẫn hài hước làm tim cô nhảy nhịp liên tục.

Sau khi buổi học kết thúc, Hàn Dương đưa cô ra ngoài trời, nơi ánh nắng chiều rọi xuống nhẹ nhàng. Anh mở ô, che cho cô đi bộ. Cô cúi đầu, đỏ mặt, cảm giác tim vừa rung vừa ấm áp.

“Anh… sao hôm nay lại ở đây lâu vậy?” cô hỏi, cố giữ bình tĩnh.

“Tôi muốn chắc chắn cô không gặp rắc rối,” anh trả lời, giọng trầm, ánh mắt dịu dàng.

Cô ngạc nhiên, nhưng lòng ấm áp trào lên. Không khí yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió thổi nhẹ và mùi hoa từ đường phố gần đó. Họ đi cạnh nhau, đôi lúc bàn tay họ chạm nhẹ, tim cô lại nhảy loạn nhịp.

Bất ngờ, một con mèo nhỏ chạy ra từ gốc cây, vướng vào chân cô. Cô suýt ngã, nhưng Hàn Dương nhanh tay đỡ lấy cô, kéo sát vào người. Khoảnh khắc này khiến cả hai đều đỏ mặt.

“Cẩn thận… nếu ngã, tôi sẽ không tha,” anh nhắc, nụ cười thoáng qua trên môi.

Cô cười ngượng, tim đập mạnh: “Dạ… tôi sẽ cẩn thận hơn…”

Họ tiếp tục đi bộ, trong lòng Lâm Tĩnh tràn ngập cảm giác hạnh phúc và bối rối. Những hành động nhỏ của Hàn Dương – che ô, đỡ cô, ánh mắt trìu mến – khiến cô nhận ra tình cảm của mình đã sâu đậm hơn bao giờ hết.

Khi họ đến quán cà phê gần đó, Hàn Dương bất ngờ mời cô vào uống nước. Cô ngạc nhiên nhưng không từ chối, lòng vừa vui vừa lo lắng. Họ ngồi đối diện, ánh mắt chạm nhau vài lần, khiến tim cô đập nhanh.

“Cô… hôm nay mệt không?” anh hỏi, giọng trầm nhưng dịu dàng.

“Dạ… hơi mệt, nhưng… vui,” cô đáp, tim rung lên khi anh nhìn cô chăm chú.

Họ trò chuyện về những khoảnh khắc hôm nay, về học sinh, về âm nhạc. Mỗi câu chuyện anh kể, cô đều cảm thấy vừa vui vừa ấm áp. Khi cô kể một tình huống dở khóc dở cười xảy ra trong buổi học, Hàn Dương cười nhẹ, đôi mắt lấp lánh, khiến cô đỏ mặt, vừa ngượng ngùng vừa hạnh phúc.

Khi trời đã nhá nhem tối, Hàn Dương đưa cô về. Trên đường, anh lại che ô, đôi tay họ chạm nhau vài lần. Cô cảm nhận được nhịp tim anh cũng đang tăng nhanh như tim mình.

“Cảm ơn anh… hôm nay anh đã giúp tôi rất nhiều,” cô nói, giọng run run.

Anh mỉm cười, ánh mắt dịu dàng: “Tôi chỉ muốn chắc chắn cô an toàn và vui vẻ. Còn tôi… thích nhìn cô hạnh phúc.”

Cô đỏ mặt, không nói nên lời. Khoảnh khắc ấy, tim cô rung lên dữ dội, cảm giác vừa ngượng ngùng vừa hạnh phúc lan tỏa khắp cơ thể.

Khi đến trước cửa nhà, Hàn Dương cúi xuống, gần gũi: “Hẹn gặp lại, Lâm Tĩnh. Ngủ ngon nhé.”

Cô gật đầu, lòng tràn ngập cảm xúc: “Vâng… ngủ ngon…”

Anh rời đi, để lại cô đứng đó, tim vẫn rung nhịp, mặt nóng bừng, và cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Lâm Tĩnh biết rằng, tình cảm của mình với Hàn Dương đã không còn dừng ở mức thích nữa. Những khoảnh khắc ngọt ngào, ôn nhu và gần gũi hôm nay đã khiến cô nhận ra rằng, anh đã trở thành một phần quan trọng trong trái tim cô.

Và từ đây, mạch truyện oan gia – sủng – ngọt bước sang giai đoạn mới: những tình huống gần gũi, sủng ngọt và ngượng ngùng xen lẫn hài hước sẽ liên tục xảy ra, khiến độc giả vừa cười vừa tan chảy với tình cảm của Lâm Tĩnh và Hàn Dương.