MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTần Số Sắc DụcChương 1: Khu tập thể cũ và người đàn ông tóc đầu đinh

Tần Số Sắc Dục

Chương 1: Khu tập thể cũ và người đàn ông tóc đầu đinh

997 từ · ~5 phút đọc

Cái nóng hầm hập của buổi chiều muộn Hà Nội len lỏi qua những kẽ hở của khu tập thể C4 Thanh Xuân, mang theo mùi của rêu mốc và bụi bặm tích tụ qua mấy thập kỷ. Hoài An dừng lại trước chân cầu thang sắt hoen rỉ, đôi giày cao gót đắt tiền của cô lạc lõng giữa những mảng vữa tróc lở. Cô hít một hơi sâu, nỗ lực nén lại sự ngột ngạt đang chực chờ bùng phát trong lồng ngực. Một tuần trước, cô vừa mất việc ở đài truyền hình; ba ngày trước, cô chia tay gã bạn trai ngoại tình. Hôm nay, cô trở về đây, nơi mà cô đã thề sẽ không bao giờ đặt chân lại khi rời đi mười năm trước.

Hoài An bước chậm vào dãy hành lang tầng trệt, ánh sáng yếu ớt chỉ đủ soi rõ những đường dây điện chằng chịt như mạng nhện trên trần nhà. Ở cuối dãy, một ánh đèn vàng vọt hắt ra từ một cửa hàng không biển hiệu. Tiếng rè rè đứt quãng của một chiếc radio cũ phát ra từ đó, lẫn với tiếng kim loại va chạm lạch cạch.

Cô đứng khựng lại trước cánh cửa gỗ bạc màu. Bên trong, một người đàn ông đang ngồi cúi mình trên bàn làm việc ngổn ngang linh kiện. Anh ta mặc một chiếc sơ mi trắng đã sờn cũ, tay áo xắn cao để lộ bắp tay rắn chắc với những hình xăm mạch điện tử chạy dọc xuống cổ tay. Điều khiến An sững sờ không phải là sự bừa bộn của tiệm, mà là mái tóc đầu đinh cắt sát rạt, để lộ đường nét gáy cương nghị và đôi bả vai rộng đến mức choáng ngợp.

Lớp vải sơ mi mỏng manh dán chặt vào lưng anh bởi mồ hôi, phác họa rõ nét từng khối cơ vai đang gồng lên khi anh tập trung sửa chữa một bảng mạch nhỏ. Hình ảnh này vừa thô ráp, vừa gợi cảm một cách bản năng, khiến Hoài An vô thức nín thở.

"Cửa hàng đóng cửa rồi."

Giọng nói trầm đục, mang theo chút âm hưởng khàn đặc vang lên mà chủ nhân của nó vẫn không buồn ngẩng đầu.

Hoài An siết chặt quai túi xách, giọng cô run run: "Tôi... tôi muốn sửa một thứ."

Người đàn ông dừng tay. Tiếng kim loại va chạm im bặt. Anh chậm rãi xoay người lại trên chiếc ghế xoay cũ kỹ. Dưới ánh đèn dây tóc vàng vọt, gương mặt góc cạnh của anh lộ ra khỏi bóng tối. Đôi mắt sâu thẳm, sắc lạnh như dao cau mày nhìn người phụ nữ đối diện.

Hơi thở của Hoài An nghẹn lại ở cổ họng. Mười năm. Thời gian đã mài dũa chàng trai thư sinh mảnh khảnh trong ký ức của cô thành một người đàn ông phong trần và đầy nguy hiểm như thế này sao?

"Phan Quân?" cô thốt ra cái tên đã bị vùi lấp bấy lâu.

Quân không trả lời ngay. Anh nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt lướt qua bộ váy lụa mềm mại đắt tiền rồi dừng lại ở gương mặt thanh tú nhưng mệt mỏi của cô. Anh đứng dậy, chiều cao 1m82 cùng đôi bả vai hộ pháp tạo nên một áp lực vô hình bao trùm lấy không gian chật hẹp. Mùi nhựa cháy, thiếc hàn và mùi mồ hôi nồng nàn từ cơ thể anh xộc vào khứu giác của An, khiến cô thấy choáng váng.

"Ở đây không sửa đồ đắt tiền," Quân lạnh lùng nói, tay rút một điếu thuốc nhưng không châm. "Mời cô đi cho."

"Quân, nghe em nói..."

"Cô Hoài An," Quân ngắt lời, môi nở một nụ cười giễu cợt nhưng đôi mắt thì không có chút ý cười nào. "Mười năm trước cô đi không một lời từ biệt. Giờ quay lại đây để làm gì? Để xem tôi sống thảm hại thế nào à?"

An cắn môi đến bật máu, cô lấy từ trong túi xách ra một vật nhỏ bằng nhựa bạc đã trầy xước gần hết lớp sơn. Đó là một chiếc máy MP3 đời cũ, loại mà người ta đã ngừng sản xuất từ hơn một thập kỷ trước.

"Nó hỏng rồi. Em đã mang đi nhiều nơi nhưng không ai nhận sửa. Họ nói nó là rác." cô nghẹn ngào. "Em chỉ muốn nghe lại... những gì trong đó."

Ánh mắt Quân chùng xuống khi nhìn thấy vật trên tay cô. Đôi bàn tay thô ráp, đầy vết chai sần của anh khẽ run lên. Anh bước tới một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại đến mức An có thể cảm nhận được hơi nóng hầm hập tỏa ra từ lồng ngực anh sau lớp áo sơ mi.

Anh giật lấy chiếc MP3, ngón tay cái miết nhẹ lên mặt kính mờ đục. Một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở bao trùm lấy cả hai, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch hòa cùng tiếng mưa rào bất chợt đổ xuống mái tôn khu tập thể.

"Rác ư?" Quân lẩm bẩm, giọng anh thấp xuống như một tiếng gầm gừ trong cổ họng. "Đúng là rác. Cả món đồ này, cả tình cảm của tôi mười năm qua... đều là rác."

Anh thô bạo quẳng chiếc máy lên bàn, rồi quay lưng lại với cô. Tấm lưng rộng lớn và đôi bả vai cương nghị ấy như một bức tường ngăn cách tuyệt đối, nhưng Hoài An thấy rõ bờ vai anh đang run lên vì một cơn thịnh nộ hoặc một nỗi đau đớn tột cùng đang cố kiềm chế.

"Để đó đi. Sửa được tôi sẽ báo."

Hoài An đứng lặng người trong màn mưa đang hắt vào hành lang, nhìn bóng lưng người đàn ông tóc đầu đinh ấy chìm dần vào làn khói thuốc mù mịt. Tần số của họ, sau mười năm, cuối cùng đã bắt đầu nhiễu loạn trở lại.