MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTần Số Sắc DụcChương 2: Chiếc MP3 nằm trong rổ phế liệu

Tần Số Sắc Dục

Chương 2: Chiếc MP3 nằm trong rổ phế liệu

1,199 từ · ~6 phút đọc

Tiếng bước chân của Hoài An xa dần, để lại Phan Quân đứng bất động giữa mớ linh kiện điện tử ngổn ngang. Điếu thuốc trên môi vẫn chưa thắp, anh cứ thế nhìn trân trân vào chiếc máy MP3 vỏ nhựa bạc nằm chơ vơ trên mặt bàn gỗ đầy vết cháy của mỏ hàn.

Khu tập thể C4 về đêm dường như càng ẩm thấp hơn. Tiếng mưa rơi lộp bộp lên những tấm tôn rỉ sét ngoài hiên tạo thành một nhịp điệu đơn điệu, não nề. Quân thở hắt ra một hơi, cuối cùng cũng bật lửa. Làn khói trắng mờ ảo che khuất gương mặt anh, nhưng không che được đôi bàn tay đang khẽ run khi chạm vào món đồ cũ kỹ kia.

Mười năm. Đối với người khác là một kỷ nguyên, nhưng đối với Quân, nó chỉ như một bản nhạc bị kẹt đĩa, cứ lặp đi lặp lại một nỗi đau âm ỉ.

Anh với tay lấy chiếc tua vít nhỏ, tỉ mỉ tháo từng con ốc siêu nhỏ của chiếc MP3. Đây là loại máy dùng pin tiểu, mạch điện đơn giản nhưng linh kiện thay thế bây giờ đã trở thành hàng hiếm. Quân làm việc một cách bản năng, đôi bả vai rộng hơi nhô lên dưới lớp sơ mi trắng, che khuất cả ánh đèn vàng vọt trên bàn. Sự tỉ mỉ của một thợ xăm giúp anh không bỏ sót một kẽ hở nào.

Bên trong, mạch điện đã bị oxy hóa nhẹ, sợi dây đồng dẫn đến ổ cắm tai nghe bị đứt lìa. "Đồ ngốc, chỉ có vậy mà cũng để hỏng," anh lẩm bẩm, thanh âm trầm thấp vỡ ra trong không gian yên tĩnh của tiệm.

Anh bắt đầu hàn lại sợi dây. Ánh lửa từ mỏ hàn lóe lên, soi rõ mái tóc đầu đinh ngắn cũn và vẻ mặt lạnh lùng của anh. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán, chảy dọc xuống cổ, thấm vào cổ áo sơ mi mở hờ hai cúc. Khi mối hàn cuối cùng hoàn tất, Quân lắp pin, đeo tai nghe và nhấn nút nguồn.

Màn hình đen trắng bé xíu hiện lên dòng chữ chào mừng quen thuộc.

Quân nhắm mắt lại.

Ban đầu chỉ là những tiếng nhiễu rè rè đặc trưng của thiết bị lưu trữ cũ. Nhưng rồi, một giọng nói trong trẻo, mang theo chút âm hưởng ngây ngô của mười năm trước vang lên bên tai anh:

"Một, hai, ba... Quân ơi, anh có nghe thấy không? Em đang lén thu âm lúc anh đang học bài đấy. Nhìn anh lúc tập trung trông ghét cực, cứ cau mày mãi thôi..."

Quân khựng lại. Điếu thuốc trên tay anh rơi xuống sàn nhà, tàn lửa tắt lịm. Trái tim vốn đã chai sạn như lớp sần trên tay anh bỗng thắt lại một nhịp đau đớn. Giọng của Hoài An năm mười bảy tuổi—thứ âm thanh mà anh đã cố quên đi bằng cách vùi mình vào những hình xăm và những món đồ điện nát—giờ đây đang dội thẳng vào màng nhĩ, sống động đến mức anh cảm tưởng như cô đang đứng ngay sau lưng, áp đôi môi mềm mại vào gáy mình.

Anh lật tìm danh sách phát. Chỉ có ba bản ghi âm, nhưng cái tên nào cũng khiến anh nghẹt thở: "Gửi Quân", "Mưa C4", và "Lời chưa nói".

Quân dựa lưng vào ghế, chiếc ghế gỗ phát ra tiếng kêu kẽo kẹt đau đớn dưới sức nặng của cơ thể anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn từ các căn hộ đối diện mờ nhòe trong màn mưa. Hoài An bây giờ trông thật khác. Cô mang vẻ đẹp sắc sảo, quý phái nhưng lại lộ rõ sự kiệt sức. Lớp váy lụa cô mặc, mùi nước hoa xa xỉ cô dùng... tất cả đều nhắc nhở anh rằng họ không còn thuộc về cùng một tần số nữa.

Nhưng chiếc máy MP3 này thì khác. Nó nằm trong rổ phế liệu của ký ức, nhưng mạch điện của nó lại chứa đựng thứ nguyên bản nhất của cả hai.

Bất chợt, tiếng gõ cửa khô khốc vang lên giữa đêm vắng.

Quân giật mình tháo tai nghe, ánh mắt anh lập tức lấy lại vẻ sắc lạnh vốn có. Anh đứng dậy, vạt áo sơ mi trắng hơi bung ra khỏi thắt lưng, để lộ một phần cơ bụng săn chắc và những đường gân nổi rõ trên cánh tay đầy hình xăm.

"Ai đó?"

Cửa không khóa. Một bóng người mảnh khảnh run rẩy đứng đó, ướt sũng từ đầu đến chân. Là Hoài An. Cô không mang ô, mái tóc dài dính bết vào hai bên má, chiếc váy lụa mỏng manh giờ đây dán chặt vào cơ thể, phác họa rõ nét từng đường cong thanh tú nhưng run rẩy vì lạnh.

"Quân... em không có chỗ nào để đi cả," cô nói, giọng nghẹn lại giữa tiếng mưa.

Quân nhìn cô, đôi bả vai anh gồng lên dưới lớp áo sơ mi. Sự thô ráp của anh và sự yếu ớt của cô tạo nên một lực hút vô hình trong căn tiệm chật hẹp. Anh không nói gì, chỉ bước tới, bàn tay to lớn nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh cô vào trong và đóng sầm cửa lại.

Căn tiệm vốn đã nhỏ nay càng trở nên ngột ngạt khi có thêm sự hiện diện của một Hoài An ướt át. Mùi mưa, mùi lụa ướt hòa lẫn với mùi thiếc hàn tạo nên một thứ không khí đầy kích thích.

Quân đẩy cô ngồi xuống chiếc ghế duy nhất, rồi ném cho cô một chiếc khăn bông cũ nhưng sạch sẽ. Anh không nhìn cô, giọng nói khàn khàn vì khói thuốc: "Lau đi. Đừng để nước nhỏ ra sàn tiệm của tôi."

An cầm lấy chiếc khăn, nhưng đôi mắt cô lại hướng về phía bàn làm việc, nơi chiếc máy MP3 đang sáng đèn. "Anh... sửa xong rồi à?"

Quân quay lưng lại, vắt vẻo trên đôi bả vai rộng là chiếc áo khoác anh định mặc để đi ngủ. Anh chợt khựng lại, rồi chậm rãi cầm chiếc MP3 lên, ném trả về phía cô.

"Sửa xong rồi. Nghe xong thì biến đi. Đừng mang rác của cô đến làm phiền tôi nữa."

Hoài An đón lấy chiếc máy, ngón tay cô chạm vào vỏ nhựa vẫn còn hơi ấm từ lòng bàn tay anh. Cô ngước nhìn tấm lưng rộng lớn của Quân, nhìn mái tóc đầu đinh phong trần và chiếc gáy đầy nam tính. Sự khao khát được chạm vào anh, được phá vỡ lớp vỏ bọc lạnh lùng ấy trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

"Quân," cô gọi khẽ, âm thanh lạc đi giữa tiếng bản ballad buồn phát ra từ chiếc loa cũ ở góc phòng. "Anh đã nghe nó chưa?"

Quân không trả lời, nhưng bàn tay anh đang siết chặt cạnh bàn đến mức các khớp xương trắng bệch đã tố cáo tất cả. Tần số của họ không còn lệch nhịp nữa, mà bắt đầu va chạm vào nhau, tạo ra những tia lửa điện âm thầm nhưng đầy nguy hiểm.