MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTần Số Sắc DụcChương 3: "Đã lâu không gặp, Phan Quân"

Tần Số Sắc Dục

Chương 3: "Đã lâu không gặp, Phan Quân"

895 từ · ~5 phút đọc

Cánh cửa gỗ khép lại, ngăn cách tiếng mưa gầm gào bên ngoài, nhưng lại mở ra một bầu không khí đặc quánh sự bối rối và những luồng điện xẹt qua trong không gian chưa đầy mười mét vuông. Hoài An ngồi co rụt trên chiếc ghế đẩu duy nhất, đôi bàn tay gầy gò đan chặt vào nhau. Chiếc khăn bông Quân ném cho vẫn còn vương mùi nắng và mùi xà phòng rẻ tiền, một mùi hương sạch sẽ đối lập hoàn toàn với vẻ ngoài bất cần của chủ nhân nó.

Quân không nhìn cô. Anh thong thả tháo chiếc đồng hồ cơ trên cổ tay, đặt lên bàn rồi bắt đầu dọn dẹp mớ dây đồng vương vãi. Dưới ánh đèn vàng, những hình xăm trên cánh tay anh như cử động theo từng thớ cơ. An nhìn chằm chằm vào đôi bả vai rộng lớn ấy, ký ức về một Phan Quân mười năm trước — người từng đạp xe chở cô đi qua những con phố đầy lá sấu, người từng lúng túng khi chạm vào tay cô — giờ đây tan biến hoàn toàn. Thay vào đó là một người đàn ông trưởng thành, phong trần với mái tóc đầu đinh ngắn đến gai người và một sự lãnh đạm đáng sợ.

"Em... em không định làm phiền anh lâu đâu," An lí nhí, giọng cô run lên vì lạnh. "Chỉ là... ngoài kia mưa to quá, em lại không mang điện thoại."

"Cô không cần giải thích," Quân ngắt lời, giọng anh trầm đục như tiếng sấm từ xa. Anh xoay người lại, tựa hông vào cạnh bàn làm việc, khoanh hai tay trước ngực. Chiếc sơ mi trắng của anh bị căng ra ở vùng ngực và vai, phô bày trọn vẹn sự nam tính áp đảo. "Mười năm rồi, Hoài An. Cô vẫn thích xuất hiện bất ngờ và làm đảo lộn cuộc sống của người khác như vậy sao?"

Câu hỏi của anh như một cái tát vào sự kiêu hãnh của cô. An ngước mắt lên, bắt gặp ánh nhìn sắc lẹm của anh. "Làm đảo lộn? Quân, anh nghĩ em muốn quay về đây sao? Em mất việc, em bị phản bội, em chẳng còn gì cả... Em chỉ vô tình tìm thấy chiếc MP3 đó trong đống đồ cũ ở nhà mẹ. Nó là thứ duy nhất nhắc em rằng em đã từng có một thời gian hạnh phúc."

Quân cười nhạt, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh tiến lại gần, từng bước chân nặng nề trên nền gạch hoa cũ kỹ. Khi anh dừng lại trước mặt cô, Hoài An cảm thấy như hơi nóng từ cơ thể anh đang bao vây lấy mình. Mùi khói thuốc lảng bảng trên đầu môi anh khiến cô thấy nghẹt thở.

"Hạnh phúc?" Quân cúi xuống, một bàn tay thô ráp của anh nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt anh. "Hạnh phúc của cô là bỏ rơi tôi giữa cái khu tập thể rách nát này để đi tìm tương lai rạng rỡ của cô sao? Hạnh phúc của cô là để lại cho tôi một chiếc máy hỏng và mười năm lặng câm sao?"

Ngón tay anh lướt qua làn da mịn màng, hơi lạnh của nước mưa trên mặt cô va chạm với hơi nóng từ đầu ngón tay chai sần của anh, tạo ra một cảm giác tê dại khó tả. An run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì sự gần gũi quá mức này. Từ khoảng cách này, cô có thể thấy rõ vết sẹo nhỏ ở chân tóc phía sau mái đầu cắt ngắn của anh, thấy cả những tia máu đỏ trong đôi mắt sâu thẳm ấy.

"Em xin lỗi..." cô thì thầm, nước mắt bắt đầu rơi xuống, lăn dài qua ngón tay anh.

Bàn tay Quân khựng lại. Ánh mắt anh tối sầm lại khi nhìn thấy những giọt lệ của người phụ nữ mình từng yêu đến xé lòng. Sự thô ráp của một người thợ sửa máy, một gã thợ xăm lầm lì bỗng chốc bị lung lay bởi sự mềm mại, yếu ớt của cô gái trước mặt.

Tiếng nhạc lo-fi phát ra từ chiếc MP3 trên bàn vẫn đều đặn, một giai điệu buồn bã hòa cùng tiếng mưa. Không gian như đặc lại. Quân đột ngột buông tay ra như bị bỏng. Anh xoay người, thô bạo vò rối mái tóc đầu đinh của mình, vạt áo sơ mi trắng tung ra theo chuyển động mạnh mẽ của đôi bả vai.

"Đừng khóc. Tôi không chịu nổi phụ nữ khóc," anh nói, giọng khản đặc. "Ở lại đây đêm nay đi. Mưa không tạnh sớm đâu. Sáng mai tôi sẽ đưa cô ra bắt taxi."

Quân bước vào góc phòng, nơi có một chiếc giường xếp nhỏ hẹp. Anh bắt đầu gỡ chiếc áo sơ mi đang dính bết vì mồ hôi trên lưng mình ra, không chút kiêng dè. Tấm lưng rộng với những thớ cơ săn chắc hiện ra dưới ánh đèn vàng, sừng sững như một pho tượng tạc từ đá. An vội vàng quay mặt đi, tim đập loạn xạ trong lồng ngực.

Đã lâu không gặp, Phan Quân. Nhưng cái giá của sự gặp lại này, dường như nồng nàn và đau đớn hơn cô tưởng rất nhiều.