MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTần Số Sắc DụcChương 4: Tiệm sửa đồ và mùi tinh dầu thông

Tần Số Sắc Dục

Chương 4: Tiệm sửa đồ và mùi tinh dầu thông

890 từ · ~5 phút đọc

Mưa ngoài trời vẫn đổ xối xả xuống mái tôn, tạo thành một bức tường âm thanh tách biệt tiệm "Hồi Ức" khỏi thế giới bên ngoài. Trong không gian chật hẹp, mùi sắt hàn, mùi dầu máy vốn đã nồng nay lại trộn lẫn với một hương thơm thanh khiết của tinh dầu thông phát ra từ chiếc máy xông nhỏ đặt nơi góc xăm.

Quân cầm chiếc áo sơ mi trắng mới lấy từ trong tủ gỗ, loại vải thô rẻ tiền nhưng phẳng phiu, anh thản nhiên mặc vào ngay trước mặt Hoài An. Ánh đèn vàng phía trên hắt xuống, tạc lấy từng đường gân trên bắp tay và đôi bả vai sừng sững của anh. Hoài An vội vã cúi đầu, vờ như đang chăm chú nhìn vào chiếc máy MP3 trên tay, nhưng nhịp tim phản chủ cứ đập liên hồi vào lồng ngực.

"Tôi không có quần áo phụ nữ ở đây." Quân nói, giọng anh đã lấy lại vẻ trầm lặng thường ngày. Anh tiến về phía góc xăm, nơi có chiếc ghế bọc da đen bóng và bộ dụng cụ xăm được xếp ngay ngắn. "Cô cứ dùng cái khăn đó lau khô tóc đi. Đừng để nước nhỏ vào máy móc của tôi."

An gật đầu nhẹ, cảm nhận lớp vải bông thô ráp của chiếc khăn đang thấm dần cái lạnh trên da thịt mình. Cô bắt đầu quan sát kỹ hơn nơi Quân sống. Tiệm của anh không chỉ có đồ điện tử. Những bức phác họa hình xăm dang dở dán trên tường — toàn những hình thù góc cạnh, mạch lạc như những con chip máy tính — cho thấy một Phan Quân tỉ mỉ đến cực đoan.

"Anh... vẫn làm cả nghề này à?" An khẽ hỏi, phá vỡ sự im lặng đang đặc quánh lại.

Quân ngồi xuống chiếc ghế xoay, tay bắt đầu lau chùi chiếc kim xăm. "Kiếm sống thôi. Người ta thích lưu lại ký ức trên da, tôi chỉ là người cầm kim. Cô cũng vậy thôi, biên tập viên âm nhạc... chẳng phải cũng là người đi gom nhặt thanh âm để nuôi sống bản thân sao?"

Sự mỉa mai trong giọng nói của anh khiến An chạnh lòng. Cô nhìn chiếc máy MP3, ngón tay cái vô thức miết nhẹ lên nút bấm đã mòn sơn. "Em vừa bị sa thải. Tòa soạn cắt giảm nhân sự, và em là người đầu tiên trong danh sách."

Quân dừng tay. Anh ngẩng đầu lên, mái tóc đầu đinh phong trần dưới ánh sáng đèn mổ trông càng thêm sắc lạnh. Anh nhìn cô thật lâu, ánh mắt không còn gay gắt như lúc nãy mà chứa đựng một điều gì đó khó gọi tên. Sự tương phản giữa bộ váy lụa ướt sũng, sang trọng của cô và căn tiệm cũ kỹ, thô ráp này đột nhiên trở nên xót xa lạ thường.

"Thất nghiệp nên mới nhớ đến món đồ chơi cũ này sao?"

"Không phải." An ngẩng lên, đôi mắt cô long lanh nước. "Vì em nhận ra, suốt mười năm qua, dù em có cố gắng thế nào, em cũng không tìm được giai điệu nào thực sự dành cho mình. Em đã nghe hàng ngàn bản nhạc, nhưng chỉ có bản ghi âm trong chiếc máy này mới khiến em cảm thấy mình còn đang thở."

Quân không đáp lại. Anh đứng dậy, bước về phía bàn làm việc, lấy ra một chiếc máy nghe nhạc đời mới hơn, kết nối vào bộ loa cũ của tiệm. Một bản nhạc lo-fi không lời mang âm hưởng trầm buồn bắt đầu lan tỏa. Anh lấy ra một lọ tinh dầu thông, nhỏ thêm vài giọt vào máy xông. Mùi gỗ thông thanh tao, nồng ấm lập tức choán lấy khứu giác, sưởi ấm bầu không khí đang lạnh lẽo vì mưa.

Quân đứng tựa lưng vào bàn, hai tay khoanh lại, chiếc sơ mi trắng của anh hơi căng ra theo mỗi nhịp thở. Anh nhìn cô ngồi đó, nhỏ bé và lạc lõng giữa đống linh kiện máy móc. Một khoảnh khắc, sự cứng rắn của gã đàn ông phong trần bỗng nứt vỡ.

"An này," anh gọi tên cô, âm thanh trầm thấp như len lỏi vào từng tế bào của cô. "Cái khu tập thể này chưa bao giờ thuộc về cô. Nhưng nếu cô đã không còn nơi nào để đi đêm nay... thì cứ coi như đây là một đoạn nhạc đệm. Sáng mai khi mưa tạnh, cô vẫn phải quay về với thế giới của mình."

Hoài An nhìn lên đôi bả vai rộng lớn ấy, nhìn chiếc bóng của anh đổ dài trên mặt đất. Cô biết mình nên đi, nên giữ khoảng cách, nhưng mùi tinh dầu thông và sự thô ráp đầy nam tính của Quân đang tạo thành một thứ lực hấp dẫn không thể cưỡng lại.

"Nếu em không muốn quay về thì sao?" cô thầm thì, thanh âm bị lấp đi một nửa bởi tiếng mưa, nhưng Phan Quân vẫn nghe thấy.

Bàn tay anh siết chặt cạnh bàn. Dưới lớp áo sơ mi, khối cơ vai anh khẽ chuyển động. Tần số giữa họ lúc này không còn là những tiếng nhiễu rè rè của quá khứ, mà là một sự rung động mãnh liệt của hiện tại.