Trong ánh sáng vàng vọt của tiệm đồ cũ, Hoài An thấy mình như lạc vào một chiều không gian khác, nơi thời gian ngưng đọng lại chỉ còn hơi thở của mưa và mùi hương gỗ thông nồng nàn. Quân đã quay lại với bàn làm việc. Anh không đuổi cô đi nữa, nhưng cũng chẳng mặn mà trò chuyện. Anh thản nhiên coi sự hiện diện của cô như một bóng ma trong căn tiệm, còn bản thân thì chìm đắm vào một chiếc radio cổ đang hỏng mạch.
Hoài An lặng lẽ dùng khăn thấm khô tóc, nhưng đôi mắt cô lại không thể rời khỏi bóng lưng người đàn ông trước mặt. Quân ngồi trên chiếc ghế xoay thấp, tấm lưng rộng lớn của anh chắn gần hết tầm nhìn về phía bàn linh kiện. Chiếc áo sơ mi trắng anh vừa thay dường như lại bắt đầu sẫm màu ở vùng lưng và dưới nách. Nhiệt độ của mỏ hàn và sự bí bách của đêm mưa khiến cơ thể anh nóng rực lên.
Mỗi khi Quân cử động cánh tay để luồn sợi dây thiếc, đôi bả vai vững chãi ấy lại gồ lên, phác họa rõ nét sức mạnh tiềm tàng của một người đàn ông trưởng thành. An vô thức nuốt khan một ngụm khí nóng. Cô chưa bao giờ thấy ai mặc sơ mi trắng mà lại toát lên vẻ phong trần và đầy tính chiếm hữu như anh. Lớp vải thô sờn ấy chẳng thể che giấu được sự thô ráp, góc cạnh, ngược lại càng làm tôn lên mái tóc đầu đinh ngắn sát rạt và cái gáy cương nghị đầy vết xước thời gian.
"Đừng nhìn nữa. Sẽ không có gì thay đổi đâu."
Giọng Quân vang lên bất chợt, khô khốc và sắc lẹm, dù anh không hề ngoảnh lại.
An giật mình, bối rối cúi gầm mặt. "Em... em chỉ đang xem anh sửa đồ thôi."
Quân dừng tay, anh thong thả đặt mỏ hàn xuống giá đỡ rồi xoay ghế lại. Anh không đứng dậy, nhưng chiều cao khi ngồi của anh vẫn khiến An cảm thấy một áp lực vô hình. Quân mở thêm một cúc áo sơ mi, tay xắn cao lên quá khuỷu, để lộ những đường gân nổi rõ trên bắp tay săn chắc.
"Mười năm trước, cô cũng thường nhìn tôi như thế này khi tôi đang giải toán," Quân nói, ánh mắt anh tối sầm lại dưới bóng đèn hắt xuống. "Nhưng lúc đó, trong mắt cô là sự ngưỡng mộ ngây thơ. Còn bây giờ..." Anh dừng lại, nheo mắt nhìn sâu vào đôi đồng tử đang run rẩy của cô. "Bây giờ trong mắt cô chỉ còn là sự thèm khát và cô đơn của một người đàn bà đang kiệt sức."
Lời nói trần trụi của anh khiến An thấy mặt mình nóng bừng. Cô muốn cãi lại, nhưng sự thật là đôi chân cô đang nhũn ra trước mùi vị đàn ông nồng nặc phát ra từ anh. Sự thô ráp của Quân lúc này giống như một thỏi nam châm, hút lấy sự mềm mại và mệt mỏi của cô vào một vòng xoáy không lối thoát.
"Anh quá đáng lắm," An thầm thì, giọng cô nghẹn lại.
Quân đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía cô. Anh dừng lại ngay trước mặt, đôi bả vai rộng lớn che khuất toàn bộ ánh sáng, đổ một bóng đen khổng lồ lên cơ thể nhỏ bé của An. Anh cúi xuống, hơi thở mang theo vị đắng của thuốc lá và vị nồng của tinh dầu thông phả vào mặt cô.
"Tôi quá đáng, hay là cô đang tự hành hạ mình?" Quân đưa bàn tay chai sần lên, ngón cái miết nhẹ vào bờ môi đang run rẩy của cô. "Chiếc MP3 đó sửa xong rồi, nhưng tần số giữa tôi và cô... vĩnh viễn không bao giờ trùng khớp được nữa đâu."
Sự va chạm giữa làn da thô ráp của anh và đôi môi mềm mại của cô tạo ra một luồng điện xẹt qua, khiến An run bắn lên. Cô ngước mắt nhìn anh, nhìn vào đôi mắt chứa đầy dục vọng đang kìm nén và cả nỗi hận thù dai dẳng. Trong không gian chật hẹp ấy, tiếng mưa ngoài kia dường như đã lùi xa, chỉ còn tiếng bản ballad buồn phát ra từ chiếc máy cũ, trầm đục và da diết.
An vô thức đưa tay lên, định chạm vào đôi bả vai đang ở ngay sát tầm tay mình, nhưng Quân đã kịp lùi lại một bước, ném cho cô một cái nhìn lạnh lùng rồi quay lưng bước về phía cửa sổ.
"Ngủ đi. Giường của cô đó."
Anh nói xong liền tắt bớt ánh đèn mổ, chỉ để lại một vùng sáng vàng nhạt nhòa từ phía bàn làm việc. Hoài An nằm xuống chiếc giường xếp hẹp, nhưng đôi mắt cô vẫn không rời khỏi bóng lưng đang đứng lặng bên cửa sổ. Đêm nay, tại khu tập thể cũ này, cô biết mình đã hoàn toàn đánh mất khả năng phòng thủ trước người đàn ông mang tên Phan Quân.